Tháng Tư 29, 2016 ~ Thủy Ngư. Chương 5: Chu Thanh. "Nếu tôi không đáp ứng, ông sẽ hối hận và nghĩ xem nên giết tôi như thế nào sao?". Tống Trí lắc đầu "Tôi sẽ không bao giờ làm thế cả.". "Tôi không có khả năng đáp ứng các người. Nhận định, dự đoán Pháp vs Đan Mạch, 01h45 ngày 4/6: Vùi dập Lính chì. TPO - Dù không thể giành được danh hiệu vô địch EURO vào năm ngoái, nhưng ĐT Pháp cũng có một danh hiệu "an ủi" là UEFA Nations League. Hôm nay, họ sẽ bắt đầu hành trình bảo vệ chức vô địch bằng Thông tin truyện Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! Tác giả: Ức Cẩm Thể loại: Ngôn Tình , Đô Thị , Sắc , Sủng Trạng thái: Hoàn thành Số chương: 65 Lượt xem: 2708 Chia sẻ Đánh giá: 8.2 /10 từ 61 lượt Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, 2S (sủng-sạch) Edit + Beta + Bìa: Tiểu Pi Giới thiệu: Công việc áp lực, cô nhịn! Thanh Đế hít sâu một hơi, đồng thời nói với Lý Phàm: "Tha cho tôi đi, tôi cam đoan sẽ tiếp tục hợp tác, tôi sẽ không ngăn cản cậu nữa." Lúc nghe đến đây, Lý Phàm luôn cảm thấy Thanh Để đang lừa dối mình. Dựa theo sự hiểu biết của anh về Thanh Đế, đối phương sẽ không dễ dàng thu tay lại như thế. Trước phản ứng của dân làng và gia đình cậu bé 13 tuổi chết do bị cưỡng hiếp, 7 kẻ tình nghi mới bị bắt; xâm hại tình dục bé trai là vấn nạn nhức nhối ở Afghanistan. Vụ việc bắt nguồn khi Naseebullah Barakzai (13 tuổi) tranh cãi với cậu bé hàng xóm. Rõ ràng hôm qua anh mơ màng trèo nhầm lên giường cậu, thế mà Chu Từ Bạch lại không hề nổi giận. Anh chậm rãi đứng dậy thu dọn chăn đệm cho Chu Từ Bạch, quay trở về giường của mình, mặc quần áo xong xuôi. Mà sau khi Chu Từ Bạch đã đi xa, Lộ Bình đứng ngoài cửa mới kịp tỉnh táo lại: "Trần Kỷ! Mày thấy không! Nó không đáp lại lời của tao! rX0osAW. Bi kịch của Ngô Song bắt đầu vào một buổi trời trong nắng sớm. Sáng sớm hôm đó, Ngô Song ra khỏi nhà chạy bộ trên đoạn đường mà mọi ngày cô vẫn chạy qua. Khi đi ngang khách sạn Thời Đại cũng nằm trên con đường này, cô nhìn thấy Vương Trường Tuấn, bạn trai quen được ba tháng của Ngô Song. Hắn mặc một thân tây trang sang trọng, ôm trong lòng người đẹp, tình chàng ý tђเếק từ cửa khách sạn đi ra. Nhìn một màn này, trong đầu Ngô Song bỗng dưng trống rỗng, cô dừng chân, đứng như pho tượng nhìn chằm chằm hai người phía đối diện. Có lẽ đang thân mật nói gì đó, đôi cẩu nam nữ này lại không phát hiện Ngô Song đứng bên kia đường từ bao giờ. Hồ ly tinh kia rất tự nhiên kiểng chân hôn lên khoé môi Vương Trường Tuấn, ngọt ngào gọi một tiếng "Tiểu Tuấn Tuấn". Một nổi căm giận xông thẳng lên đầu Ngô Song, cô đè gằn giọng, nghiến răng nghiến lợi từ trong miệng phun ra ba chữ "Vương! Trường! Tuấn!"Đôi cẩu nam nữ giật mình, Vương Trường Tuấn xoay người, nhìn Ngô Song với ánh mắt không thể tin được. Thấy cô một thân mặc đồ thể thao, lại để mặt mộc, sắc mặt xanh mét của Ngô Song, mặt Vương Trường Tuấn trở nên trắng bệch, khó nhọc mở miệng "Ngô... Ngô Song?"Ngô Song không trả lời, vài bước đã đi qua bên kia đường, chỉ vào cô gái đứng bên cạnh hắn, hỏi "Cô gái này là ai?"Vương Trường Tuấn phản ứng lại, vội đẩy cô gái kia ra, lắp bắp trả lời "Đây...... đây là em...... em họ của anh....."Ngô Song chất vấn "Các người ở khách sạn làm gì? " "Không..... không làm gì cả, là em ấy đến đây chơi......anh định dẫn em ấy đi dạo....""Đồ xảo biện, tôi mà tin cô ta là em họ anh mới là lạ." Hồ ly tinh kia một bên cầm tay dựa vào người Vương Trường Tuấn, nhìn về phía Ngô Song với ánh mắt đầy ý khiêu khích. "Thôi đi, đừng làm loạn." Vương Trường Tuấn xấu hổ mà đẩy ả kia ra, quay sang nhìn Ngô Song cười dỗ ngọt "Song Song, em đừng hiểu lầm, em họ anh có tính hay đùa thôi. Ha ha..." "Ha ha..." Ngô Song cười theo hắn, bỗng nhiên vươn tay, không chút do dự mà tát lên mặt hắn một Một tiếng chói tai vang lên, Vương Trường Tuấn choáng váng, ả hồ ly tinh cũng bất ngờ. Chỉ có Ngô Song oán hận nhìn chằm chằm tên khốn kia, lòng bàn tay đỏ lên, run nhẹ. "Ngô Song, cô điên rồi à, sao lại đánh tôi." Vương Trường Tuấn lấy tay bưng mặt, trong nháy mắt bộ dạng trở nên hung dữ đáng sợ. "A, mới có con ruồi đậu trên mặt anh đó." Mặt Ngô Song vẫn thản nhiên như đang nói thật. Vương Trường Tuấn thẹn quá hoá giận "Cô nói láo!""Tôi không nói láo, không tin anh xem, nơi này còn có một con." Cô nói xong, không đợi Vương Trường Tuấn lấy lại tinh thần, vươn tay, " bốp ", hướng đến mặt bên kia của hắn mà đánh. Nháy mắt, gương mặt trắng nõn của Vương Trường Tuấn xuất hiện hai dấu tay hồng hồng, trái phải hai bên, thập phần đối xứng. "Cô.... cái bà điên này, người đàn bà đanh đá, cô dựa vào cái gì dám đánh tôi? Mẹ tôi cũng chưa từng đánh tôi, cô dựa vào cái gì lại dám? Tôi liều mạng với cô!" Vương Trường Tuấn thật sự nổi giận, không màn đến hình tượng mà tiến lên muốn liều mạng với Ngô Song. Thấy cảnh này, ngay cả đám bảo vệ của khách sạn cũng đều vì Ngô Song mà đổ mồ hôi. Đang muốn lao ra khuyên can, trăm ngàn lần không nghĩ tới, đối mặt với người đàn ông cao lớn đang lao tới như chó điên cắn càng, Ngô Song chỉ nhẹ nhàng tránh né vài cái đã thoát Trường Tuấn không kịp phản ứng, lại dùng sức quá mạnh liền ngã xuống, ௱ôЛƓ hướng thẳng lên trời tạo tư thế quỳ rạp trên mặt đất, rên đau hừ hừ. Sự việc bên này ầm ĩ như vậy, người đi đường vây lại xem, mà hồ ly tinh đứng một bên cũng ngẩn người. Một lúc sau, ả mới lấy lại tinh thần, lớn tiếng hô hoán "Trời ơi, đánh người, người đàn bà đanh đá này đánh người." Ngô Song không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn ả ta một cái, lập tức sát khí quay quanh tứ phía. Hồ ly tinh liền ngậm miệng, chạy qua đỡ lấy Vương Trường Tuấn, vừa đỡ miệng vẫn không ngừng lải nhải "Bà điên này ở đâu ra vậy, nói đánh người liền đánh người, hung dữ muốn ૮ɦếƭ, còn ra tay mạnh như vậy, hèn gì chẳng có đàn ông nào cần....... Ôi ôi, tiểu Tuấn Tuấn, anh không sao chứ, để em xem có chỗ nào bị thương không....""Cô tránh ra!" Vương Trường Tuấn đẩy ả ra, lảo đảo tự mình đứng lên, đi về phía Ngô Song. Ngô Song không nhích một bước chân, vẫn điềm nhiên đứng đó, bình tĩnh nhìn hắn lại gần. Hiện tại hắn rất tức giận, tóc tai bù xù, trên mặt chỗ xanh chỗ tím đan xen. Dáng vẻ bây giờ của hắn khác xa với ba tháng trước, ôn hoà lễ độ, luôn miệng nói "Em là nữ thần của anh." Là một thanh niên anh tuấn nho nhã. Đến gần, Vương Trường Tuấn không dám động thủ, mà chỉ vào mặt Ngô Song lớn tiếng kêu gào "Ngô Song, đừng cho là tôi không dám đánh cô, vì coi cô là phụ nữ tôi mới không so đo với cô. Cô nghe cho rõ đây, tôi muốn chia tay cô, hiện tại, lập tức!""Tốt, vậy anh đem tây trang trả lại cho tôi đi." Ngô Song ngước mắt, khinh thường mà liếc hắn một cái. "Được, ai cần bộ đồ này của cô chứ!" Vương Trường Tuấn nhanh chóng lột sạch tây trang, ném trên mặt đất. "Còn có áo sơ mi."Vương Trường Tuấn luyến tiếc, vẻ mặt do dự. "Sao? Không muốn trả?" "Đây, cái áo này khó coi muốn ૮ɦếƭ, tôi mặc nó vì cho cô chút mặt mũi thôi. Cầm đi!" Vương Trường Tuấn đem áo sơ mi cở ra, thân trên chỉ còn lại cái cà vạt màu hồng phấn trơn bóng đeo trên cổ. Trên người còn nhìn thấy có vài ba vết cào xanh đỏ, nhìn thật buồn cười. Xung quanh mọi người cười rộ lên. Vương Trường Tuấn cảm thấy mất mặt, dứt khoát tháo cà vạt vứt trên mặt đất. "Này là tôi trả cho cô, cầm về cho cả nhà cô mặc." Thật không thể tin lời này là do Vương Trường Tuấn nói, Ngô Song nắm chặt tay kìm chế cơn giận giữ, "Ai muốn lấy cà vạt của anh, trả quần lại cho tôi." Người vây lại xem ngày càng nhiều, rốt cuộc hắn vẫn không muốn trả lại quần, xanh mặt cảnh cáo "Ngô Song, cô đừng có làm tới." "Tôi chỉ là đòi lại đồ của mình, anh đừng có mặt dày không trả." "Tôi......" Vương Trường Tuấn nghẹn họng, hai mắt đảo nhìn xung quanh, phát hiện có không ít người vây xem và lấy điện thoại ra chụp ảnh. Phút chốc mặt hắn tái nhợt, cắn răng hạ giọng, nói "Ngô Song, cô đừng ép người quá đáng. Nói gì đi nữa chúng ta ở bên nhau cũng đã ba tháng, lại làm cùng công ty, sớm chiều gặp mặt, nếu chia tay cũng không cần làm khó coi như vậy." "Ba tháng." Ngô Song cười lạnh, "Anh cũng nhớ chúng ta quen nhau ba tháng, lý nào không biết mỗi ngày tôi đều chạy bộ qua nơi này? Là anh thiếu suy nghĩ hay trong lòng anh không thèm để tâm." Bị nói trúng tim đen, Vương Trường Tuấn cũng không cần che giấu, "Ba tháng thì đã sao, bên nhau ba tháng rồi mà đến ngón tay cô vẫn không cho tôi chạm vào. Nếu không phải vì cô có nhà ở nội thành, thì sao tôi thèm bên cô bấy lâu? Ngô Song, tôi nói cho vô biết, cô đừng tưởng mình có nhan sắc, có năng lực thì nam nhân sẽ quỳ gối dưới chân cô, nằm mơ đi! Tính cách của cô lạnh như băng, hung dữ, tính tình lại như con trai, ai chịu nổi? Cô biết trong công ty mọi người ngầm gọi tôi là gì không? Là Ninja Rùa! Tôi nói cho cô biết, không có tên đàn ông nào chịu nổi cô quá ba tháng đâu, toàn công ty chỉ có Vương Trường Tuấn tôi chịu ép mình hẹn hò với bà cô già như cô thôi!" Vương Trường Tuấn lớn giọng kêu gào, nói một lèo rõ ràng rành mạch, mọi người xung quanh nghe xong chấn động không thôi. Xung quanh lập tức im bặt. Mọi người hết nhìn Vương Trường Tuấn lại ngó đến Ngô Song phía đối diện. Ánh mắt họ có người đồng tình, có người cười nhạo, nhưng đa số đều chờ xem kịch vui. Chờ mong nữ chính phản ứng lại. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trên mặt Ngô Song không nhìn ra biểu cảm gì, bỗng nhiên tay cô giật giật. Mới vừa ăn hai cái tác, Vương Trường Tuấn thấy thế liền nhanh tay che mặt, lùi lại một bước. Đáng tiếc một bước kia chưa kịp lui đã thấy Ngô Song nhanh như chớp, giơ chân nhắm thẳng hạ bộ của hắn mà đá tới. Vương Trường Tuấn nặng nề ngã xuống, hai tay che lại hạ bộ, nằm trên mặt đất đau đớn lăn qua lại vài vòng. Miệng không ngừng rên la như tiếng đồ tể ɢɨết heo, trong tiếng kêu tê tâm liệt phế còn kèn theo tiếng mắng "Con tiện nhân này, tôi muốn báo cảnh sát, tôi muốn kiện cô, cho cô ngồi tù." "Được, tôi chờ! " Ngô Song nói xong, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, xoay đầu ưỡn иgự¢, nhanh chóng rời đi. ......... Xui xẻo không chỉ có thế. Có lẽ ông trời đồng cảm với Ngô Song, làm không khí bỗng chốc thêm bi thương. Mới khi nảy trời còn nắng sớm, bỗng nhiên mây đen giăng đầy, tí tách trời đổ cơn mưa. Ngô Song không mang dù, thê thảm lê từng bước trên đường. Tuy rằng ba tháng cũng không có gì ghê gớm, cô cũng đã hung hăng xả hận trên người Vương Trường Tuấn. Lòng tự trong cao ngạo không cho phép cô lộ ra một chút bi thương. Thế nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu. Chắc ảnh hưởng bởi không khí bên thời tiết ૮ɦếƭ tiệt này! Ngô Song cúi đầu mắng một tiếng, bên tai bỗng nghe được tiếng kêu cứu "Cứu mạng, ướק, bắt ăn ướק......" Ngô Song ngẩng đầu, theo tiếng kêu nhìn lại thấy một tên đàn ông mặc đồ đen, trong tay hắn cầm túi xách nữ, đang chạy như bay. Mà phía sau hắn còn có bà bác thở hồng hộc đuổi theo. Vội kêu lên mong mọi người xung quanh giúp đỡ "Mau, bắt lấy tên kia, hắn đã ướק lấy túi xách của tôi, bắt hắn lại a."Đúng lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn lao ra như mũi tên, không chút do dự chặn đường tên ướק. Chặn đường, nhấc chân, xoay người, bắt lấy tay hắn...một loạt đọng tác dứt khoát. Ngay cả Ngô Song cũng chưa nghĩ đến, nàng có thể nhanh nhẹn ra đòn và tránh né như thế. Tên ướק xui xẻo gặp phải Ngô Song, chịu đừng cơn đau, xoay người, còn tưởng mình gặp phải cảnh sát. Không nghĩ lại thấy được một cô gái tóc ngắn thanh tú đứng phía sau. Ngay lập tức, tên ướק móc ra một con dao sắc nhọn, uy ђเếק "Tôi cảnh cáo cô, đừng xen vào chuyện của người khác. Nếu không đừng trách tôi không khách khí..."Ngô Song căn bản không thèm nghe hắn nói hết, chỉ thấy cô không chút do dự xông lên phía trước, trực tiếp đá rơi con dao. Không để tên ướק kịp phản ứng đã bắt lấy cánh tay của hắn, quay người lấy phần lưng chống đỡ, mạnh mẽ nắm lấy vai của hắn mà quật ngã. Cô quật ngã tên ướק, dùng hết sức bình sinh quật hắn, lại cộng thêm sự tức giận tên bạn trai phản bội khốn kiếp khi nảy, dám cùng con hồ ly tinh kia vụng trộm sau lưng mình. Đáng thương cho tên ướק đã ngất xỉu, hắn còn chưa kịp rên một tiếng. Reads 340,883Votes 12,766Parts 66Complete, First published Aug 31, 2017Table of contentsChương 1 Tình cờ bắt gianThu, Aug 31, 2017Fri, Sep 1, 2017Chương 3 Phương Thiếu TắcSat, Sep 2, 2017Sun, Sep 3, 2017Tue, Sep 5, 2017Chương 6 Thêm bạn Sep 7, 2017Chương 7 Anh hùng cứu mỹ Sep 9, 2017Chương 8 Cảm giác ấm áp. Sun, Sep 10, 2017Chương 9 Âm hồn bất Sep 12, 2017Thu, Sep 14, 2017Sat, Sep 16, 2017Sun, Sep 17, 2017Tue, Sep 19, 2017Chương 14 Tin tưởng tuyệt Sep 21, 2017Chương 15 Tuổi trẻ thật sung sức!Sat, Sep 23, 2017Chương 16 Gánh vác trách Sep 24, 2017Chương 17 Bản kiểm điểm siêu đáng Sep 26, 2017Chương 18 Lẽ nào tổng tài bá đạo lạnh lùng...là công?Thu, Sep 28, 2017Chương 19 Mạc Dật lên Sep 30, 2017Chương 20 Chúng ta kết hôn Oct 1, 2017Chương 21 Da mặt hắn...rất dày!Tue, Oct 3, 2017Thu, Oct 5, 2017Sat, Oct 7, 2017Sun, Oct 8, 2017Chương 25 Quần áo của tôi...ước cả rồi!Tue, Oct 10, 2017Thu, Oct 12, 2017Sat, Oct 14, 2017Chương 28 Chị muốn hủy ước định sao?Sun, Oct 15, 2017Chương 29 Phương thiếu quả thật có rất nhiều Oct 17, 2017Chương 30 Là ai đã tung ảnh ra ngoài?Thu, Oct 19, 2017Chương 31 Bớt đi một tình Oct 21, 2017Chương 32 Nghĩ ra biện pháp Oct 22, 2017Chương 33 Bị người quen bắt Oct 24, 2017Chương 34 Sắc lang sa Oct 26, 2017Chương 35 Nổi tiếng hơn lần Oct 28, 2017Chương 36 Thả thính mọi lúc mọi Oct 29, 2017Tue, Oct 31, 2017Chương 38 Lần thất bại thứ Nov 2, 2017Sat, Nov 4, 2017Chương 40 Kháng chiến thành Nov 5, 2017Chương 41 Ra ngoài nướng Nov 6, 2017Tue, Nov 7, 2017Chương 43 Sẽ kết hôn sao?Wed, Nov 8, 2017Chương 44 Thử thách hormone nam tính của Nov 9, 2017Chương 45 Tôi không thích phụ Nov 10, 2017Sat, Nov 11, 2017Chương 47 Lời tỏ tình của Liêu Nov 12, 2017Chương 48 Khi Phương thiếu say rượu. Mon, Nov 13, 2017Chương 49 Chuyện nhà của Phương Nov 14, 2017Chương 50 Hoá ra là người Nov 15, 2017Chương 51 Bức màng vô Nov 16, 2017Fri, Nov 17, 2017Chương 53 Hoá ra là em Nov 18, 2017Chương 54 Chị thích cậu ấy. Sun, Nov 19, 2017Mon, Nov 20, 2017Chương 56 Buông lời chia Nov 21, 2017Chương 57 Vĩnh viễn cũng không buông Nov 22, 2017Thu, Nov 23, 2017Chương 59 Kế hoạch tìm viện Nov 24, 2017Chương 60 Mỹ nhân cứu anh Nov 25, 2017Sun, Nov 26, 2017Chương 62 Lần hẹn hò chính Nov 27, 2017Tue, Nov 28, 2017Chương 64 Trải qua một vòng sinh Nov 29, 2017Chương 65 Một năm sau Hoàn.Thu, Nov 30, 2017 Thanks and New story May 22, 2018Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt, 2S sủng-sạch Tình trạng đã hoàn. Edit + Beta + Bìa Tiểu Pi *********** Cho ta mượn bảy năm thanh xuân....trả lại ngươi một đời ôn nhu. Thật ra "Cho ta mượn bảy năm thanh xuân" mới là tựa chính thức của tác phẩm này. Còn "Ta cam đoan, sẽ không đánh chết cậu!" chỉ là một tựa phụ mà thôi. Nhưng khi mình edit lại cảm thấy cái tựa "Ta cam đoan sẽ không đánh chết cậu!" phù hợp với thể loại của bộ truyện này hơn, nên Pi quyết định đổi hai tựa ngược lại. Muốn biết thêm chi tiết mời đọc văn án. - 【 Văn án 】 Công việc áp lực, cô nhịn! Bị bạn trai cũ hãm hại, cô nhịn! Không người theo đuổi, cô nhịn! Nhưng mà bị cái tên tiểu tử mới hai mươi mấy tuổi đầu quấy rầy, thật là không thể nhịn được nữa! Phương Thiếu Tắc, cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! 【 Tác giả thân ái nhắc nhở 】※ ngọt, ấm, sủng, không nội hàm nha không nội hàm. Đặc biệt thích hợp cho những bạn có thần kinh yếu, không chịu được đả kích lớn a. ^_< ***Lưu ý tác giả không đặt tựa chương, nên tựa chương do editor tự đặt.515haihuoc Cô – Ngô Song, Có Năng lực, có nhan sắc nhưng tính cách lạnh lùng như đá lại quật cường , giỏi võ .... theo cách nói của mọi người cô chính là một “NinJa Rùa “, không một ai dám theo đuổi. Bị bạn trai quen 3 tháng lừa dối, mới chia tay. Lại còn thêm công việc áp lực..... Ông trời đúng là ngược chết bà cô già cô đây. Nhưng không sao, cô nhịn !Sau một lần ra tay hiệp nghĩa, cô lại nổi như cồn trên webchat, trở thành nữ thần. Haiz, cô đâu có cố tình.....Nhưng sao lại còn gặp ngay một tên 20 mấy tuổi đầu cứ quấy rầy bám đuôi, sợ cô chưa đủ phiền hay sao ? Phương Thiếu Tắc nghĩ là cháu trai duy nhất của chủ tịch mà tôi sẽ nhịn cậu sao , cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu! Mời quý độc giả đón đọc ! Lên báoSáng sớm, Ngô Song ở trên đường làm việc nghĩa, rất nhanh sau đó bản tin buổi sáng đã có ngay tiêu đề > Tiêu đề nhanh chóng lan truyền trên các trang web. Ảnh chụp cho thấy một cô gái mặc bộ đồ thể thao màu trắng, mái tóc ngắn gọn gàng, đem tên cướp cao to kia không tốn nhiều sức mà đánh một trận, áp chế. Tuy rằng ảnh là do người qua đường chụp được, nhưng nó đã lan rộng ra khắp các phố lớn ngõ nhỏ. Ảnh rất sắc nét, trong ảnh, Ngô Song có làn da trắng như tuyết, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, các đường nét rất rõ ràng. Đích thực là một mỹ nữ, lại còn tay không bắt cướp, tin tức hấp dẫn này thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Ngay lập tức, bài viết được chia sẽ với tốc độ chóng mặt, cư dân mạng cũng náo loạn một phen. Mọi người đều muốn tìm ra danh tính của vị mỹ nữ anh hùng kia. Ngô Song không biết mình đã nổi tiếng như vậy. Buổi sáng sau khi cô bắt được tên cướp, chờ cảnh sát tới thì giao cho bọn họ, Ngô Song để lại phương thức liên lạc rồi chạy nhanh về nhà thay quần áo đi làm. Hiện tại cô đang làm việc ở công ty truyền thông Kỳ Hạ, giữ chức tổ trưởng tổ kế hoạch. Ngô Song rất chăm chỉ đi làm, không quản trời mưa hay nắng, mỗi ngày vẫn có mặt đúng giờ ở công ty, không trễ một giây. Số ngày xin nghỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, hầu như thời gian của cô đều dành cả cho công việc. Đây là vì cái gì? Chẳng phải vì phấn đấu năm ba mươi tuổi có thể leo lên làm tổ trưởng tổ kế hoạch sao? Trong công ty này, không ai nghi ngờ năng lực của Ngô Song cả, nhưng có người bất mãn với tính cách của cô. Tính cách của Ngô Song rất "lạnh lùng", cô lạnh lùng đến mức nào? Thì chính là bất luận đối với người thân quen, trên mặt vẫn hiếm khi nở nụ cười, làm việc có nề nếp, không quan tâm đến việc riêng của cấp dưới, cũng chưa bao giờ ở trước mặt đồng nghiệp thể hiện một tia cảm xúc riêng tư nào cả. Mọi người càng không thể tin nữa là, Ngô Song không dùng smartphone! Cô không lướt web hay dùng mạng xã hội gì cả, hiếm hoi lắm mới cùng đồng nghiệp ra ngoài ăn một bữa cơm. Thời gian rảnh rỗi nếu không đọc sách thì đi đến võ quán luyện nhu đạo. Làm cấp trên mà như vậy, thì nói Ngô Song "lạnh lùng" đã là nể tình lắm rồi. Như Diêu Thiên Thiên, bạn tốt của Ngô Song nói, cô đích thị là người từ thời đồ đá xuyên đến đây, cùng người hiện đại cách mấy trăm triệu năm sống chung, quả là rất khác biệt a. ......... Mười giờ sáng, theo lệ thường Ngô Song đi khỏi văn phòng, đến phòng trà nước tự pha cho mình một cốc cà phê đen. Không cho đường, giữ vị đắng để nâng cao tinh thần. Dọc đường đi, ánh mắt các đồng nghiệp nhìn cô có chút kì quái, khi cô nhìn lại thì họ quay sang chỗ khác, vờ như đang nhìn cái gì. Ngay cả tên La Hãn Quốc, tổ trưởng tổ kế hoạch b, lâu nay luôn đối chọi với Ngô Song, trước kia không thèm nhìn cô một cái, hôm nay cũng phá lệ mà liếc nhìn. Đối với chuyện này Ngô Song cũng không thèm để ý, thản nhiên bước vào phòng pha cà phê, lúc này nghe thấy có hai nữ đồng nghiệp đứng bên ngoài nói nhỏ. "Cô xem tin tức trên WeChat này, có ảnh chụp một cô gái, cô thấy giống ai?""Đưa tôi xem, a, không phải đây là tổ trưởng Ngô Song sao?""Chính là nữ ma đầu đó...""Ồồồ..." Hai người kia đang nói rôm rả thì Ngô Song đi ra, một người tay cầm điện thoại, thấy Ngô Song điện thoại liền rơi xuống đất, cô gái vội vàng nhặt lên, giấu ra sau lưng. Nhìn Ngô Song thì ngây ngốc cười. "Tổ trưởng Ngô, sớm, sớm vậy... ha ha...""Không còn sớm, cô thấy 10 giờ là sớm sao?" Ngô Song nhìn chằm chằm người nọ, liếc mắt một cái liền muốn lấy chiếc điện thoại. Người nọ giật mình, vội giấu chiếc điện thoại ra xa, ô ô muốn giải thích. Đúng lúc này, một người mang bộ dạng hấp tấp đi lại đây, Diêu Thiên Thiên kéo lấy tay Ngô Song. "Song Song, Song Song..." Diêu Thiên Thiên mặc váy ngắn, đi đôi guốc cao mười centimet, chạy đến thở hồng hộc. "Có chuyện gì?" Ngô Song hỏi. "Mình thấy tin tức, có... có ảnh... chụp..." Thiên Thiên vừa nói vài chữ, thấy hai nữ đồng nghiệp bên cạnh vẻ mặt chờ mong, không khách khí hỏi "Hai người có chuyện gì sao?"Một Ngô Song đã khó sống, lại thêm Diêu Thiên Thiên cũng chẳng thua kém, quả thực toàn bộ công ty đều rất mệt a. Hai nữ đồng nghiệp không nói gì, nhanh như chớp, một thoáng đã chạy mất dạng. Diêu Thiên Thiên nhìn hai người kia, xuỳ một tiếng, kéo Ngô Song đến "Đi, đến văn phòng cậu nói chuyện."......... Văn phòng Ngô Song. Diêu Thiên Thiên vừa đặt chân vào văn phòng đã xoay người đem cửa đóng lại. Khoá cửa xong còn không quên liếc mắt nhìn ra cửa sổ một cái, bộ dáng như có tật giật mình. Ngô Song sớm đã quen với bộ dáng kì quặc này của bạn, đem ly cà phê nóng để trên bàn, ngồi xuống. Diêu Thiên Thiên xông tới, lấy chiếc điện thoại ra, đưa đến trước mặt Ngô Song "Song Song, cậu xem người trong ảnh này có phải là cậu không? Mọi người đều nói đây là cậu, càng nhìn càng thấy giống nha. Buổi sáng hôm nay rốt cuộc cậu làm gì vậy?""Là mình!" Ngô Song thậm chí không thèm nhìn điện thoại một cái đã thừa nhận. "Cái gì?" Diêu Thiên Thiên ngạc nhiên kêu lớn, "Không phải chứ? Đúng là cậu sao? Cậu đang rất nổi tiếng đấy! Hiện tại cả công ty đều đang bàn tán về vụ này, không, cậu là đại anh hùng ở công ty đó. Cậu là nữ hiệp, là thần tượng, là tấm gương phụ nữ vĩ đại của toàn Trung Quốc!"Diêu Thiên Thiên càng nói càng lố, Ngô Song không khỏi nhíu mày, "Mình đã biết, cậu còn chuyện gì nữa không?""Ôi trời, sao cậu có thể bình tĩnh đến vậy chứ? Mình đang kích động muốn chết đây này. Mình mặc kệ, cậu mau đem sự việc kể ra hết cho mình, mình muốn biết lắm rồi!""Đợi lúc đi ăn cơm rồi mình kể, giờ đang trong giờ làm việc mà, mình còn phải chỉnh lại chút tài liệu cho buổi chiều nữa.""Mười phút, mình chỉ xin mười phút thôi."Ngô Song lắt đầu. "Năm phút thôi? Ai u chị hai ơi, mình cầu xin cậu, cậu mau kể cho mình biết đi mà, ngọn lửa tò mò sắp thêu chết mình rồi, cậu có thể trơ mắt nhìn mình bị thiêu chết sao?"Ngô Song tiếp tục lắc đầu, cô đã sớm quen với bộ dạng mặt dày này của Diêu Thiên Thiên rồi. Diêu Thiên Thiên tiếp tục lay cánh tay Ngô Song, giơ một ngón trỏ lên, "Chỉ một phút thôi, cậu không nói cho mình biết, mình thực sự sẽ chết! "Ngô Song không trả lời, vẻ mặt như muốn nói "Cậu đi chết thử cho tớ xem". Diêu Thiên Thiên hết cách, "Xem như cậu lợi hại, mình chờ. Mà mình nói trước, 11 giờ đúng mình sẽ đến tìm cậu ăn cơm. Không được làm thêm, không được lỡ hẹn! Nếu không mình thật sự chết cho cậu xem. Mình đang nói nghiêm túc!" Diêu Thiên Thiên vẻ mặt dữ tợn, làm động tác cắt cổ. Lúc này, Ngô Song cuối cùng cũng gật đầu. Diêu Thiên Thiên ai oán rời đi, cánh cửa vừa khép lại, Ngô Song nhẹ nhõm thở một hơi thật dài, tâm tình có chút phức tạp. Hai người trước kia học chung với nhau, sau đó đi làm cũng làm chung công ty. Ngô Song xem Diêu Thiên Thiên là người bạn thân nhất, có chuyện gì cũng tâm sự với cô. Hiện tại đang giờ làm, cô cũng không muốn làm lớn chuyện này thêm nữa. Nhưng mà, khi nãy thấy thái độ của đồng nghiệp cùng với Diêu Thiên Thiên, xem ra sự việc kia không đơn giản như vậy? Ngô Song tự hỏi, trong lòng không khỏi tò mò, phá lệ mở máy tính lên Weibo thấy tin tức về cô nổi bật nằm ở đầu bản tin. Một lát sau, vô số tin tức kéo đến như nước lũ, làm Ngô Song vô cùng hoảng sợ. Cô chọn một bài viết trong số đó, nhấp vào xem. Lập tức hiện ra vô số tin tức miêu tả lại, có ảnh chụp hiện trường, thậm chí có cả đoạn clip nhỏ phỏng vấn bác gái bị cướp túi xách nữa. Trong clip, bác gái hào hứng kể lại sự việc bà nhìn thấy "Khi đó tên cướp chạy quá nhanh, tôi căn bản là đuổi theo không kịp, kêu cứu mạng cũng không ai chạy ra. Như vậy tên cướp kia càng đắc ý. Cũng may lúc đó có cô gái tốt bụng kia, dáng người cao cao, hơi gầy, khoảng 20 tuổi, mặc bộ đồ thể thao. Nghe tiếng tôi kêu cứu cô ấy liền chạy ra, đá một cước vào người tên cướp, đẩy một cái tên cướp va vào tường. Sau đó tên cướp xoay lại, muốn đâm một dao vào người cô gái, cô gái kia thấy vậy liền đá một cước vào tay cầm dao của hắn, đánh hắn vài cú, cô gái nhanh chóng khống chế được hắn...."Phóng viên làm mẫu, "Là như vậy sao?" "Không đúng, không đúng, là như thế này, cô lại đây." Bác gái vừa nói vừa hăng hái khoa tay múa chân, thở hổn hển mà thuật lại bộ dáng ban sáng của Ngô Song với tên cướp. Ngô Song xem xong, trán âm thầm đổ mồ hôi. -_-!!! Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. Là lão Du, giám đốc kế hoạch ở bên ngoài nói "Ngô Song, có trong đó không?"Từ khi vào làm đến nay, đây là lần đầu tiên Ngô Song làm việc riêng trong giờ làm, không ngờ xui xẻo gặp phải cấp trên, nhất thời thấy hoảng loạn, nhanh chóng đóng cửa số trang web, nói "Mời vào." Lão Du là người vui vẻ, ông mỉm cười tủm tỉm đi đến, nghiêng người mở cửa lớn thêm một chút, theo sau ông ấy là một người trẻ tuổi. "Phương thiếu, mời vào trong."Khi ông nói chuyện, một người đàn ông tầm 20 tuổi theo sau đi vào. Người này có đôi mắt phượng, trắn nõn sạch sẽ, vóc dáng rất cao, mặc áo thun sọc xanh trắng đan xen, hai tay đút túi quần, đi lên trước lão Du không chút khách khí. Ánh mắt Phương thiếu nhìn văn phòng Ngô Song, quét từ trên xuống dưới, trái phải cũng liếc một vòng, cuối cùng mới dừng trên người Ngô Song, lông mi dài, nở nụ cười lộ ra hàm răng trách tinh. Ngô Song không thích hắn mỉm cười tuỳ tiện như thế, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài. Cô đứng lên, nhìn về phía lão Du, nói "Giám đốc Du, mời ngồi.""Phương thiếu, mời ngồi." lão Du nhìn người trẻ tuổi kia mời, rồi quay sang Ngô Song "Đứng đó làm gì, không mau pha trà.""Không cần, cho tôi một tách cà phê là được rồi." Phương thiếu nói. Trong lòng Ngô Song đại khái biết người kia có thân phận không đơn giản, nói "Chờ chút, tôi gọi người mang cà phê lại đây.""Không cần phiền toái như vậy, không phải trên bàn cô có một ly sao?" Phương thiếu mắt nhìn chằm chằm ly cà phê trên bàn Ngô Song. Ngô Song ngẩn người, "Ly này của tôi.""Cô đã uống rồi sao?"Ngô Song lắc đầu, "Chưa uống.""Vậy thì được rồi." Phương thiếu đứng lên, cầm lấy ly cà phê Ngô Song để trên bàn, không chút khách khí uống một ngụm, nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ hỏi, "Cà phê quá đắng, cô uống mà không cho thêm đường sao?" Chân mày Ngô Song cau lại, đối với người này ấn tượng xấu cực điểm. Giám đốc Du ở bên cạnh vội vàng hoà giải "Ngô Song, đây, ta giới thiệu một chút, vị này chính là cháu trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn chúng ta, Phương thiếu." Hai chữ "duy nhất" lão Phương còn cố ý nhấn mạnh thêm. Phương thiếu không để ý đến lão, chỉ nhìn chằm chằm trên mặt Ngô Song, miệng nhẹ nhàng phun ra một chữ "Tắc."Lão Du ngơ ngác, nhìn hắn hỏi lại "Phương thiếu, ngài nói gì?""Tắc."Lão Du buồn bực, vị thiếu gia này đang nói cái gì? Ông nghe không hiểu gì cả. Lúc này, Phương thiếu không để ý gì đến lão Du, mà nhìn về phía Ngô Song duỗi tay ra "Chào cô, tôi tên Phương Thiếu Tắc."Phương Thiếu Tắc? Trong lòng Ngô Song cảm thấy hơi buồn cười, cùng cậu ta bắt tay một cái tượng trưng "Chào cậu, tôi tên Ngô Song." Nói rồi cô định rút tay lại, không ngờ Phương Thiếu Tắc vẫn cố ý giữ lại, nắm lấy tay cô, cảm thán "Thiên hạ vô song, cái tên thật có chí khí.""Cám ơn." Ngô Song rút tay lại nhiều lần không được, cuối cùng cố ý bấm móng tay vào mu bàn tay của cậu ta. Phương thiếu hơi đau, cũng buông bàn tay ra, mặt không đổi sắc. Lão Du không thấy được màn này, tiếp tục nói "Phương thiếu mới về nước không lâu, còn chưa quen với nghiệp vụ của tập đoàn, sẽ bắt đầu từ cơ bản, ở công ty của chúng ta làm quen trước. Vừa lúc Phương thiếu ở nước ngoài học thiết kế, Liêu tổng liền sắp xếp đến chỗ chúng ta thực tập trước." Liêu Tiến là cháu trai của chủ tịch, quan hệ với tên Phương Thiếu Tắc này là anh họ. Nếu như lời lão Du nói, Phương Thiếu Tắc chính là đích tôn của truyền thông Phương thị, không lý nào lại hạ mình xuống văn phòng của Ngô Song mà lẽ ra phải trải thảm đỏ nghênh đón cậu ấy. Việc này, Ngô Song cũng không rõ. Đúng lúc này, lão Du kéo Ngô Song qua một bên, nói nhỏ "Phương thiếu đến nơi này thực tập, trừ Liêu tổng thì chỉ có cô và ta biết, cô cũng biết Phương thiếu có thân phận đặc biệt, nếu để mọi người trong công ty biết được, thì mọi việc sẽ loạn. Tập đoàn bên kia có ý giữ kín chuyện này, ta quyết định giao Phương thiếu cho tổ của cô, cô là người ta tin tưởng nhất, khẳng định có thể giữ bí mật này, đúng không?" Thấy lão Du này đối với tên Phương Thiếu Tắc kia chân chó[1] như thế, chỉ sợ chưa cần miệng nói thì mọi người cũng đã nhìn ra rồi. [1] Chân chó nịnh bợ.- Ngô Song thành thật "Giám đốc Du, ý của chú tôi hiểu, nhưng mà đem việc này giấu kín, e là hơi khó.""Ta đã nghĩ qua rồi, nếu như có người hỏi thì cô cứ nói cậu ấy là cháu trai của ta. Vì đại cuộc, nếu như thật sự có người nói ta thiên vị, ta cũng đành chịu." Lão Du biểu hiện ra bộ dáng thấy chết không sợ. "Nhưng mà giám đốc à, cậu ta họ Phương mà?" Thật tình Ngô Song sợ không cầm nổi củ khoai lang nóng bỏng tay này, huống hồ củ khoai lang này còn không coi ai ra gì. "Họ Phương thì đã làm sao? Trên thế giới này họ Phương cũng rất nhiều, ta làm ở đây 20 năm rồi, còn chưa biết được cháu trai của Phương tổng tên Phương Thiếu Tắc, sẽ không có người biết được đâu, cô yên tâm."Lão Du đã tự mình "lấy thân làm mẫu", Ngô Song chỉ có thế gật đầu cam chịu. Lão Du nhanh chân đi đến chỗ Phương Thiếu Tắc, "Phương thiếu, mọi việc ta và Ngô Song đã bàn bạc xong hết rồi, cô gái này rất thành thật, miệng lại kín, cậu cứ yên tâm ở lại đây thực tập, có vấn đề gì cứ tìm Ngô Song, cô ấy nhất định sẽ đem hết toàn lực giúp đỡ cho cậu."Còn nói cái gì "Đem hết toàn lực", sao lão không nói "Đến chết mới thôi." đi. -_-"Vậy tôi cảm ơn trước, chị Ngô Song." Phương Thiếu Tắc vương tay trái ra bắt tay với Ngô Song, miệng cười tinh quái, nhìn không ra điểm nào gọi là tôn kính tiền bối cả. Ngô Song nói "Không cần khách sáo, kêu tôi Ngô tổ trưởng được rồi."___________...____________[ Tác giả có lời muốn nói ] cho đến bây giờ tôi đã viết rất nhiều loại tính cách cho nam chính, phúc hắc như Thẩm Lâm Kỳ, bá đạo như Vệ Bắc, thâm tình như Đoàn Diệc Phong.... Phương thiếu gia này sẽ là loại đặc biệt, tôi sẽ nổ lực xây dựng cậu ta, hy vọng sẽ mang lại cho bạn đọc một sự mới lạ, không giống các nam chính trước đây.

tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu