Sự vui vẻ có ý nghĩa đặc biệt bởi cách nó tác động đến người khác. Nó không chỉ là sự hân hoan trong bạn, nó còn bao gồm những cảm xúc tích cực truyền đến những người xung quanh bạn. Tỏ ra vui vẻ khi bạn thực sự không vui có thể sẽ gây ra tác dụng ngược lại cho những người xung quanh. Có thể bạn cho
C uộc sống sẽ trở nên tươi đẹp hơn nếu chúng ta biết san sẻ những niềm vui và nỗi buồn cho nhau. Tình người sẽ thắm thiết hơn khi chúng ta biết cùng nhau chung tay xâp đắp cuộc sống thường ngày. Là phận người giữa muôn vàn gánh nặng của cuộc sống, chúng ta không thể tránh khỏi những lúc mệt mỏi, chán
Buồn trông của biển cả chiều hôm. Buồn trông ngọn gàng nước bắt đầu sa. Buồn trông nội cỏ dàu dàu. Buổn định trông gió cuốn khía cạnh duềnh. "Buồn trông" là chú ý xa mà ngóng trông một chiếc gì mơ hồ nước sẽ đến làm cho thay đổi bây giờ nhưng trông cơ mà
Ghi chú về lời bài hát Đời có bao nhiêu ngày vui Lời bài hát Đời có bao nhiêu ngày vui - Châu Đăng Khoa liên tục được cập nhật đầy đủ các thông tin về nhạc sĩ, ca sĩ thể hiện, năm sáng tác, mp3 cũng như video clip (youtube) tại loibaihat.biz.
Thống kê của chính phủ Thái Lan hồi đầu Tháng Chín, 2018, cho biết có đến khoảng 50,000 người Việt Nam làm việc bất hợp pháp trên đất Thái. Theo chân người bạn, tôi đến một nhà thờ ở Bangkok vào một sớm Chủ Nhật nhân có Thánh Lễ Việt để tìm gặp, để được nghe
Việc sống vui vẻ thực ra không khó như chúng ta vẫn tưởng. Dưới đây là những mẹo đơn giản để bạn cảm thấy mọi chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ hơn. 1. Không phải lúc nào cuộc sống cũng phức tạp và rối tung như chúng ta tưởng. Đôi khi, mọi chuyện rất đơn giản. Miễn
cxWb. Chuyện Nàng danh ca không có giọng ca Nàng danh ca không có giọng ca Karla Burns và con tem Hattie McDaniel 1. Đời sống, đó là ân sủng lớn nhất. Từ đời sống, người ta được hưởng thêm những ân sủng khác. Thí dụ như hạnh phúc. Thí dụ như nghệ thuật. Tôi có một anh bạn làm thơ. Thơ anh đến từ đời sống, giản dị như đời sống. Đọc thơ anh, nhiều khi tôi chảy nước mắt. Thứ nước mắt hạnh phúc, vì nó gợi lên trong tôi cái đẹp của nghệ thuật. Cùng lúc, nó nâng đời sống lên trên những thô nhám thường ngày. Niềm vui, chưa hẳn đã đem lại thứ hạnh phúc trọn vẹn, bền bỉ. Nhưng nỗi buồn, một khi đã hóa thân thành nghệ thuật, nó đem lại cho người ta một cảm giác dễ chịu. Điều đó giải thích tại sao những bài hát được ưa thích nhất thường là những bài hát buồn. Tôi biết một người ca sĩ. Nghe cô hát, cảm tưởng của một vũ trụ đang vỡ òa ra từ lồng ngực của cô. Cái giọng hát không cần đến bất cứ phương tiện trợ thanh nào. Nó lan tỏa ra mọi ngõ ngách của tâm hồn, nó tạo dựng nên một thế giới âm thanh mà người nghe hằng khao khát, hằng mơ ước trong những giấc mơ nửa tỉnh nửa thức. Khi cô hát, cô vượt ra khỏi đời sống. Khi đó, cô ca sĩ chỉ sống bằng chính âm thanh phát ra từ lồng ngực của mình. Người ca sĩ ấy, đã từng đứng trên những sân khấu vĩ đại, rực rỡ của sàn diễn Broadway. Đã từng đón nhận những tiếng vỗ tay vang trời từ nhiều tầng lớp khán giả khác nhau. Đã từng đoạt nhiều giải thưởng lớn nhỏ. Đã từng nếm đủ mùi danh vọng. Nhưng với cô, hạnh phúc lớn nhất là được hát, được đem hạnh phúc từ tiếng hát của mình đến cho người nghe. Cô tin rằng đó là lý do cho sự hiện hữu của cô trong đời sống này. Mỗi đời sống đều giấu trong mình một định mệnh. Nhiều khi rất khắc nghiệt. Người ca sĩ tỉnh lẻ, sau bao miệt mài phấn đấu, đã thành danh và trở về thành phố quê hương nơi cô mở mắt chào đời mấy chục năm trước, chỉ để khám phá ra mình mang trong cổ một cái bướu to bằng “diện tích của tiểu bang Texas”. Vị bác sĩ, một người bạn thời thơ ấu vẫn bám trụ thành phố tỉnh lẻ, đã cho cô biết như vậy. Nghe bản án, cô ca sĩ biết rằng con chim đã chết. Vì tiếng hát đã không còn được cất lên. Vì nghệ thuật đã thôi hiện hữu. Cô sinh ra mang kiếp chim đến từ núi lạ, ngứa cổ hót chơi, dè đâu đã tự chuốc lấy cho mình cái định mệnh của đời sống. Cô nhớ mình đã từng hứa với mẹ sẽ là một cô giáo sống an vui cùng bầy trẻ thơ đến trường mỗi ngày. Cô thậm chí đã hoàn tất xong chương trình đại học cần thiết để làm vui lòng mẹ. Nhưng cô cũng không quên mình thừa hưởng trong huyết quản niềm đam mê âm nhạc của người cha, một nhạc sĩ dương cầm. Hơn nữa, ông còn truyền cho đứa con gái yêu hơi nóng hừng hực của nhạc Jazz. Cái hơi nóng ấy, đã đánh bạt đi ước muốn tha thiết của người mẹ. Tốt nghiệp đại học, thay vì nhận công việc giảng dạy tại một trường ở địa phương, cô đã bỏ mặc người mẹ trong căn nhà vắng vẻ, tung đôi cánh chim non đến thành phố đô hội New York. Tiếng hát của cô gái trẻ đã làm rung chuyển bức tường các tòa nhà cao ngất ngưởng, khiến người đi đường phải dừng lại nghe ngóng. Tài năng, tham vọng, sự may mắn đã đẩy cô lên trên đỉnh danh vọng. Cảm tưởng đầu tiên của người ca sĩ tội nghiệp khi biết mình không thể hát được nữa là hối hận. Hối hận vì cô đã cãi lời mẹ, mang lấy nghiệp cầm ca vào thân, để bây giờ sống cũng coi như chết. Đã quá trễ để cô làm lại cuộc đời. Vả chăng, người mẹ già đã qua đời trong lúc cô mải mê với ánh đèn sân khấu trên khắp các sàn diễn thế giới. Nhưng trong nhiều ngày nằm trên giường bệnh hồi sức sau cuộc giải phẩu, cô hiểu rằng tất cả những gì xảy ra là định mệnh đời mình. Đời sống không bao giờ chỉ cho đi mà không lấy lại. Cô sẵn sàng chấp nhận sự cho đi lấy lại ấy không một chút trách móc, oán hờn. Nhưng cô vẫn muốn hát trở lại. Chỉ khi hát, cô mới sống đời sống thực của mình. Và cảm thấy hạnh phúc. Nhưng bác sĩ bảo rằng để có thể hát trở lại, cô cần đến một phép lạ. Mà phép lạ không phải lúc nào cũng có sẵn. Mặc cho con chim ngứa cổ, nó không thể hót, dù là hót chơi, dù là hót để mang đến hạnh phúc cho đời. Đời mang đến ân sủng. Đời cũng lấy đi những ân sủng. Đôi khi không một lời cảnh báo. 2. Hãy nghĩ đến những điều mà bạn có thể nghĩ. Hãy tưởng tượng những điều bạn có thể tưởng tượng Hãy mơ ước những điều bạn có thể mơ ước Khắp cùng trời cuối đất. Khắp mọi nẻo âm u của những ngóc ngách tâm hồn. Chỉ cần bạn dám làm những điều bạn có thể. Có nhiều lúc, cô ca sĩ, nhớ đến những câu thơ đã từng gợi lên trong cô niềm thao thức lên đường thưở xa xưa, dàn dụa nước mắt hát thầm trong đầu bài hát xưa mà nghe như âm thanh bài hát vẫn vang vọng khắp trong căn phòng đầy bóng tối. Hát hay là chết! Với cô ca sĩ mất giọng, đó không phải là sự lựa chọn, mà là một mệnh lệnh đến từ định mệnh cuộc đời cô. Với người ca sĩ, hát là hơi thở, là oxy. Không còn hát được nữa, làm sao cô sống? Làm sao cô có lý lẽ để sinh tồn. Hãy tưởng tượng những điều bạn có thể tưởng tượng. Cô nhớ đến người cha nhạc sĩ, nằm hấp hối trên giường bệnh, mà hai bàn tay thỉnh thoảng vẫn múa may trong khoảng không trước mặt, như thể đang nhảy múa trên những phím dương cầm, nét mặt rạng rỡ. Bây giờ thì cô hiểu ý nghĩa của những cử động ấy, ý nghĩa của nét mặt rạng rỡ ấy. Ông đang say sưa sống với những âm thanh tuyệt hảo của nghệ thuật trên mặt phím dương cầm tưởng tượng. Cái thể xác tạm bợ đang chết dần mòn của ông đâu có thể cản nổi ông để cho trí tưởng tượng bay cao, bay về những năm tháng đẹp nhất đời ông trên những sân khấu tràn ngập khán giả lắng nghe từng âm thanh kỳ diệu của âm nhạc. Và trong căn phòng im lặng, vẫn vang lên từ ký ức của người nhạc sĩ bài hát ưa thích nhất năm nào, một bài hát buồn, bài hát về một tuổi thơ côi cút nghèo khổ. Khác với người cha, tuổi thơ cô ca sĩ không đến nỗi côi cút nghèo khổ. Phải nói ngược lại mới đúng. Và trong hạnh phúc một tuổi thơ đẹp đẽ, đã ẩn chứa những mầm mống của bất hạnh. Như con thiên nga, sau điệu vũ đẹp như mơ trên mặt hồ vắng vẻ, đã lăn ra chết thật thảm thiết. Bài hát cô ưa thích nhất từ những ngày thơ ấu, bài hát cô đã hát hàng trăm, hàng ngàn lần trên sân khấu rực rỡ ánh đèn Giã biệt chim non Bye Bye Birdie. Liệu cô có vượt lên trên được số phận nghiệt ngã của con thiên nga, của con chim non thơ ấu ấy không ? Các bác sĩ cảnh cáo ngừng hát bây giờ thì có triển vọng một ngày tiếng hát trở lại, có nghĩa là phép lạ có thể xảy ra. Nếu không, sự nghiệp của cô đến đây là hết, sẽ không bao giờ có phép lạ. Thế là hết. Cô ca sĩ buồn bã thở dài. Trong nỗi tuyệt vọng chết người ấy, hai bàn tay chỉ còn da bọc xương của người cha nhảy múa trên mặt phím dương cầm tưởng tượng năm xưa hiện ra trước mặt cô. Lạ lùng thay, âm thanh bài hát cũ tràn ngập cả căn phòng. Cô cất tiếng say sưa hát theo. Không một chút cảm giác đau đớn từ cổ họng vừa qua cuộc giải phẫu. 3. Bẵng đi một thời gian, câu chuyện người ca sĩ mất giọng không còn làm tôi chú tâm lắm, dù bức ảnh tôi và cô chụp chung vẫn hàng ngày xuất hiện trên màn hình máy computer trong phòng làm việc, kỷ niệm một buổi phát hành tem đặc biệt của Bưu điện Hoa Kỳ. Dạo ấy, nhân dịp cô về lại thành phố Wichita, cũng đúng lúc Sở Bưu Chính tổ chức buổi phát hành con tem đặc biệt vinh danh Hattie McDaniel 1892-1952, người nữ diễn viên da đen đầu tiên đoạt giải thưởng điện ảnh uy tín Oscar với vai Mommy trong cuốn phim lừng danh Cuốn theo chiều gió của đạo diễn Victor Fleming, phỏng theo một tác phẩm tiểu thuyết cổ điển cùng tên của nhà văn nữ Margaret Mitchell. Hattie McDaniel vốn sinh trưởng ở Wichita, Kansas. Lẽ tất nhiên, cô ca sĩ đã được mọi giới chức thành phố hân hoan đón tiếp. Đó là lần đầu tiên tôi được nghe một tiếng hát để lại dấu ấn thật mạnh mẽ như thế trong tôi. Nghe tiếng hát ấy, người ta không thể chú tâm đến bất cứ điều gì khác. Đó là thứ âm thanh có thể xuyên qua mọi bức tường, có thể làm rung chuyển không khí, có thể làm xao động mọi trái tim. Đọc tiểu sử của cô, tôi không ngạc nhiên lắm về sự thành công mà cô gặt hái được. Sau buổi lễ, tôi được hân hạnh chụp chung với cô một bức hình. Với tôi, để làm kỷ niệm. Với cô, thêm một hình ảnh người mộ điệu trong bộ sưu tập, mà người mộ điệu này hơi khác lạ ở chỗ là một gã đàn ông châu Á, đến từ một nơi rất xa lạ với cô. Một hôm, giở tờ báo ngày của thành phố, tôi thấy hình của cô ca sĩ trên trang âm nhạc, nghệ thuật. Cô đứng trước một nhóm học sinh, tay đánh nhịp, mắt nhắm lại, miệng cô mở rộng như đang nhả ra một câu hát. Nhóm học sinh, cả trai lẫn gái gồm 26 người, tất cả hướng mắt về cô. Họ đang ráo riết tập luyện cho chương trình văn nghệ cuối năm tại một trường trung học Công giáo lớn của thành phố. Phép lạ vẫn chưa đến với cô ca sĩ bị mất giọng hát. Nhưng cô đã tìm lại được tiếng hát ở những người trẻ tuổi đang say sưa hát theo với sự hướng dẫn của cô. Miệng cô khi mím, khi mở, khi o tròn, khi ra vẻ rướn lên. Nhưng âm thanh lại chỉ phát ra từ cửa miệng 26 người học sinh đứng trước mặt. Dứt bài hát, bằng một giọng nói yếu ớt đến độ phải nín thở để nghe, cô nói với những học trò Đó là bài hát của cô. Bài hát của đời cô. Câu chuyện của đời cô. Trong buổi trình diễn chính thức, 26 đứa trẻ ấy, đã thay cô ca sĩ, làm rung chuyển không khí. Và làm xao động bao trái tim người nghe. Phía trong hậu trường, người ta nhìn thấy cô ca sĩ khuôn mặt giàn giụa nước mắt. Đọc xong câu chuyện, tôi tin rằng mình vừa thấy một phép lạ. Phép lạ này đến từ đời sống, chứ không phát xuất từ bất cứ niềm tin tưởng linh thiêng nào. 4. Đời sống có lúc thật nhẫn tâm. Kể cả sự nhẫn tâm ấy, cũng vẫn là ân sủng. Nếu không thế, làm sao con người có thể có cơ hội và động lực khám phá hết cái muôn hình muôn vẻ của đời sống chung quanh. Từ những khắc nghiệt của định mệnh con người, nỗi buồn kết tinh và hóa thân thành hạnh phúc. Từ cuộc giải phẫu lấy đi cục bướu cổ nặng gần 5 ki lô, nàng danh ca đã bị mất đi giọng ca, lẽ sống đời mình, để rồi lại thăng hoa trong từng tiếng hát thế hệ tiếp nối. Từ đó, đời sống trở thành vĩnh cửu. Trích CÕI NGƯỜI, sắp xuất bản Comments are closed.
Lyric/ Lời bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ Sáng tác nhạc sĩ Trí Quỳnh Các ca sĩ K Sor Ka Thời gian sáng tác Ngôn ngữ chính của bài hát Việt Nam 1. Bỗng như chợt nhìn thấy, em nắm tay một ai Anh giật mình chạy tới giật tay em vội buông lấy Nói anh quay về sẽ tốt hơn, vì từ nay em không còn là của anh. Anh như người mất trí, không biết anh đã làm gì sai Em lạnh lùng quay lưng, vô tâm em lại hờ hững Kết thúc đi em đừng buồn, vì chính em cảm thấy ta không còn hợp nhau. Vì anh biết em yêu một người khác, do tính em chẳng thể chung thủy, nước mắt anh nhẹ rơi, vì tin em quá Cho nên anh không thể ngờ....Còn đối với anh thì chẳng đáng, anh chỉ trách anh đặt niềm tin sai chỗ Lấy đi bao niềm vui và từng ký ức, có lẽ đôi ta không hợp. 2. Trao tất cả hạnh phúc, anh cố cho người khác, anh thật sự hoang mang vì những điều anh đã thấy Vẫn cứ luôn in hằn, giọng nói em cười cứ vui bên tai của ai. Lời em hứa bây giờ là vô nghĩa, những thứ em còn chỉ là năm tháng Cuốn anh theo thời gian, rồi sẽ tan biến những thứ không thuộc về em. Rồi lúc đó em yêu một người khác, sẽ chẳng ai yêu thật tâm như anh Có quay về tìm anh thì anh cũng sẽ...quay bước như chưa từng gặp. Vết thương em gây ra, anh đã từng phải khóc. Các lời bài hát cùng nhạc sĩ "Trí Quỳnh"Người buồn cảnh có vui bao giờ Người buồn cảnh có vui Ghi chú về lời bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờLyric/ Lời bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ - Trí Quỳnh được cập nhật thường xuyên tại bạn tìm thấy lyric/ lời bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ và các thông tin về tên tác giả/ nhạc sĩ sáng tác, ảnh bản nhạc, ngôn ngữ/ thời gian sáng tác hay ca sĩ thể hiện bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ không chính xác hoặc thiếu, rất cảm ơn nếu bạn đóng góp, gửi lời bình hoặc liên hệ với ban quản trị tìm bài hát nhạc chờ Người buồn cảnh có vui bao giờ theo mạng diện thoại của bạn, click liên kết từ menu bên trái hoặc tìm kiếm ở box phía trên theo từ khóa "Người buồn cảnh có vui bao giờ"Khi bạn sử dụng thông tin về bài hát "Người buồn cảnh có vui bao giờ", vui lòng ghi rõ nguồn khóa tìm kiếmLời bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ - Trí Quỳnh, Lời bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ K Sor Ka, Người buồn cảnh có vui bao giờ Lyric, thời gian/ năm sáng tác bài hát Người buồn cảnh có vui bao giờ, Người buồn cảnh có vui bao giờ lời bài hát - nhạc sĩ sáng tác Trí Quỳnh, lyric Người buồn cảnh có vui bao giờ - composer Trí Quỳnh Loi bai hat Nguoi buon canh co vui bao gio - tri quynh, Nguoi buon canh co vui bao gio Lyric, thoi gian/ nam sang tac bai hat Nguoi buon canh co vui bao gio, Nguoi buon canh co vui bao gio loi bai hat - nhac si sang tac Trí Quỳnh, lyric Nguoi buon canh co vui bao gio - composer Trí Quỳnh
Thỉnh thoảng, đời có những khoảng vui, và trên đường đi cũng có thể bắt gặp những khuôn mặt vui. Nhưng để “đánh giá” niềm vui ấy có thật không thì e rằng có khoảng cách khá xa giữa “cái thấy” và “cái thật”. Làm một phép so sánh, ắt có ngay một kết luận Vui hiếm, buồn nhiều. Không tin, cứ lắng nghe cuộc sống, ta sẽ có ngay sự đồng thuận. Trong trái tim đầy muộn phiền của ta có mấy lúc vui? Đôi khi vui đấy rồi buồn đấy vì chính niềm vui ấy lại là nỗi buồn, chẳng hạn nỗi buồn vì niềm vui mất! Tất nhiên, cuộc đời có nhiều lý do để người ta vui sống. Sự tăng trưởng kinh tế, những khả thể mới về việc làm, những chia lìa rồi hợp lại … tất cả đều là những tín hiệu vui. Lớp đàn em có đủ điều kiện cần thiết, tân tiến để học hành. Lớp trẻ có đủ sức để rộng mở tầm nhìn đến thế giới hiện đại và toàn cầu hóa. Thật thế, những người đã từng kinh qua giai đoạn khó khăn đã có thể nói rằng cuộc sống bây giờ là quá tốt! Nhưng trong thực tế, người ta khó mà đánh giá về niềm vui bằng “chỉ số của sự bằng lòng” với cuộc sống của con người. Vì rằng, ai mà biết được bao nhiêu là niềm vui của một người từ “đời xe đạp và cuốc bộ” lên “đời xe hơi”, và của một người bị xe hơi ràng buộc bấy lâu, nay được tự do dạo chơi trên xe đạp! Và rồi, để cho dễ sống, mỗi ngày ta cố chọn cho mình một chút vui vẻ và bằng lòng với nó. Riêng đối với những ai phải lo giáo dục người trẻ, mối lo âu là chuyện hằng ngày. Đây là công việc đầy thách đố vì ngoài chuyện vật chất, người ta phải nghĩ đến việc làm thế nào để chuyển tải các “giá trị làm người” cho thế hệ trẻ. Hơn lúc nào hết, chúng ta nghe nói đến những thuật ngữ hết sức chuyên môn về tình trạng người trẻ hôm nay như “sức ép công việc”, “căng thẳng tinh thần”, “chấn thương tâm lý”, “bức xúc sinh – thể lý” và nhiều điều khác nữa. Và những chuyện này nhiều khi được nhắc đến để giúp giải thích cho nguyên nhân của những sai phạm, hay biện minh cho những tiêu cực đã và đang xảy ra trong giáo dục. Và rồi, câu chuyện giáo dục cứ tiếp diễn trong sự lo lắng, ngán ngẩm… Giáo dục, dù cách nào đi nữa đều phải nhắm đến việc chuyển tải các giá trị sống. Người giáo dục chỉ vui khi thấy các giá trị của điều mình học hỏi, điều mình xác tín và truyền thụ được biến thành hiện thực nơi lớp đàn em. Tất nhiên kết quả giáo dục không thể thấy được một sớm một chiều. Nó cần thời gian để thấm vào trí tuệ và tâm hồn con người. Nó cần thời gian để kiểm định và thể hiện nơi chọn lựa của mỗi cá nhân được giáo dục; và không ai trong chúng ta có thể thúc ép người khác lớn lên trước kỳ hạn hay như ta mong muốn. Niềm vui giáo dục như thế luôn đi kèm sự kiên nhẫn và hy vọng. Nếu không có hai điều này, niềm vui trong giáo dục chỉ là sự vui vẻ tạm thời, làm việc cho qua ngày để tồn tại và sẽ tàn phai trong sự bằng lòng, hời hợt với những gì mình đang làm cho người trẻ. Và rồi, đúng là “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, một thế hệ sẽ tiếp tục vòng luẩn quẩn này. Vài phác họa về niềm vui và đề xuất để sống trong niềm vui theo Kitô giáo Khi được hỏi “niềm vui thật là gì” và “niềm vui hệ tại điều chi”, chắc chắn mỗi người đều có những kinh nghiệm để chia sẻ, nhưng chung lại, có thể tóm lược niềm vui ở một vài cảm nhận như Niềm vui là cảm xúc khi mình được đáp ứng một nguyện vọng, khi làm xong một công việc được giao phó, khi tìm thấy một câu trả lời cho vấn đề mình đang suy nghĩ, khi gặp lại một người đã xa cách, khi hàn gắn lại được những rạn nứt trong một mối tương quan nào đó, khi hài lòng vì những gì mình mơ ước đã và đang trở thành hiện thực… Ai cũng biết và cảm nhận rằng niềm vui có nhiều cung bậc khác nhau, có thể thoáng qua phút chốc, hoặc có thể kéo dài và bền lâu. Ai khôn thì chọn cho mình thứ niềm vui lâu bền, còn dại thì nhặt lấy thứ chóng qua. Niềm vui trong Kitô giáo Trong suy tư kitô giáo, niềm vui được nói đến là niềm vui ở chiều sâu mà không đau khổ nào chạm tới được. Niềm vui này không hệ tại ở cái được mất, ở cái giầu nghèo, nhưng được cảm nghiệm và diễn đạt thông qua lối sống theo các nhân đức. Với Đức Tin đó là sống trong tương quan với Thiên Chúa; với Đức Ái là yêu thương và chia sẻ cuộc sống với anh chị em; với Hy vọng là suy nghĩ và hành động vì một tương lai tốt lành sẽ đến cho tất cả mọi người. Trên cơ sở này thì niềm vui Ki-tô giáo là niềm vui vừa cao, vừa sâu, vừa rộng và cũng hết sức thực tế. Bạn có thể hình dung niềm vui này nơi những ki-tô hữu đầu tiên Họ đồng tâm nhất trí, ngày ngày chuyên cần đến Đền Thờ. Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ. Họ ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến. Và Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ» Cv 2, 46-47. Trong số các văn bản Kitô giáo thời các giáo phụ, được viết khoảng những năm 120-140, bạn có thể đọc đoạn văn tuyệt vời này Hãy đuổi cho xa khỏi bạn sự muộn phiền, vì đó là cô em gái của sự nghi ngờ và giận dữ. Bạn sẽ là một người không biết phân định nếu không hiểu rằng nỗi buồn là điều tai ác nhất trong tất cả những cảm xúc, và nguy hại đến các con cái của Thiên Chúa nó hủy hoại con người và xua đuổi Chúa Thánh Thần ra khỏi tâm hồn bạn. Hãy làm sao cho bản thân bạn được trang bị bởi niềm vui, vì đó là điều luôn luôn đẹp lòng Thiên Chúa. Một người có niềm vui sẽ làm điều tốt, nghĩ về những điều tốt và tránh những điều xấu. Ngược lại, một người buồn rầu luôn nghĩ những điều tiêu cực và làm những việc không tốt. Hậu quả tồi tệ trước hết là người đó làm buồn lòng Chúa Thánh Thần, Đấng cho ta biết rằng con người không bắt nguồn từ đau khổ nhưng từ niềm vui. Hệ lụy tiếp theo là bỏ bê việc cầu nguyện và ngợi khen Chúa, và phạm tội… Hãy giữ mình khỏi nỗi buồn xấu xa này, và bạn sẽ sống trong Thiên Chúa. Những ai sống trong Thiên Chúa sẽ bỏ xa những phiền buồn và mặc cho mình tất cả niềm vui» Giáo phụ Erma, Lời khuyên răn thứ mười. Để sống niềm vui Kitô giáo trong ngày hôm nay Trong bài giảng ở Nhà nguyện Thánh Marta, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã có những phân tích và lời khuyên rất thú vị về việc sống niềm vui khi phân biệt giữa “sự vui vẻ tạm thời và hời hợt” với “niềm vui sâu xa” Kitô hữu là người của niềm vui. Đúng, điều này chính Chúa Giêsu và Giáo Hội dạy chúng ta, trong thời gian này một cách đặc biệt. Niềm vui này là gì? Sự vui vẻ ư? Không, hai điều đó không giống nhau. Vui vẻ là tốt, nhưng niềm vui mà chúng ta đang nói là chuyện khác. Đó một cái gì đó không mang tính tạm thời hay phụ thêm; đó là một cái gì đó sâu sắc hơn; đó là một món quà. Sự vui vẻ, điều mà chúng ta muốn sống mọi ngày, trong sự tạm thời sẽ biến thành mờ nhạt, hời hợt, và cũng dẫn chúng ta đến tình trạng thiếu sự khôn ngoan Kitô giáo, nó biến chúng ta thành khờ dại. Tất cả mọi thứ là vui vẻ? Không! Niềm vui là chuyện khác. Niềm vui là một món quà từ Thiên Chúa. Nó lấp đầy chúng ta từ bên trong. Đó là việc “xức dầu hoan lạc” của Chúa Thánh Thần. Và niềm vui này là sự đảm bảo rằng Chúa Giêsu ở với chúng ta». Người kitô hữu có niềm vui sẽ sống trong sự bình an, và đó là tặng ân của Chúa Giê-su Phục sinh và của Thánh Thần, và niềm vui của họ phải được chia sẻ. Đức Giáo Hoàng Phanxico nhấn mạnh Nếu chúng ta chỉ muốn dành niềm vui này cho chính bản thân mình thì cuối cùng ta “bị bệnh” và trái tim của chúng ta trở nên “dúm dó”; khuôn mặt của chúng ta không chuyển tải được niềm vui nhưng là nỗi âu lo, u sầu, mà đó không phải dấu chỉ của sự khỏe mạnh. Đôi khi các Kitô hữu như thế có khuôn mặt u sầu hơn “ớt ngâm giấm”, trong lúc chỉ cần một chút niềm vui là sẽ có một cuộc sống tươi đẹp. Niềm vui không thể dừng lại nó phải đi. Niềm vui là một đức hạnh trong cuộc hành hương. Đó là một món quà ra đi, đi trên con đường của cuộc sống, đi với Chúa Giêsu, cùng với Chúa Giêsu rao giảng niềm vui, trải dài và mở rộng đường Tin mừng. Niềm vui là một trong những nhân đức tuyệt vời của những con người vĩ đại – người biết đứng trên sự nhỏ nhặt, yếu kém của nhân tính và không để cho những điều này lôi cuốn, để rồi không muốn tham gia vào những công việc trong cộng đồng Giáo Hội. Họ luôn luôn nhìn về phía chân trời mới». Niềm vui đích thực là một hồng ân giúp con người thay đổi chính mình và lớn lên trong Thần Khí Chúa. Niềm vui đích thực chỉ có được khi con người biết hướng thiện và khao khát những điều tốt lành. Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhắc nhở Đó là một hồng ân giúp chúng ta đạt đến những phẩm hạnh của sự cao thượng. Kitô hữu là người biết sống cao thượng, họ không thể là “kẻ yếu tim”. Và cao thượng là phẩm tính của người biết sáng tạo, luôn luôn đi về phía trước, với hồng ân tràn đầy của Chúa Thánh Thần. Niềm vui, đó một ân sủng mà chúng ta phải cầu xin Chúa. Một cách đặc biệt trong thời gian này, Giáo Hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cho niềm vui và cho những mong ước của con người, về những gì mang lại điều thiện hảo cho đời sống của người Kitô hữu… Điều mong ước thiện hảo của ta càng nhiều bao nhiêu, niềm vui sẽ càng lớn lao bấy nhiêu. Chúng ta hãy cầu xin Chúa ân sủng và món quà này của Ngài niềm vui Kitô giáo. Xin Ngài giúp chúng ta tránh xa buồn rầu, xa những sự vui vẻ đơn giản. Niềm vui thật là một chuyện khác. Đó là một hồng ân cần phải cầu xin từ Thiên Chúa». Khi bạn vui là lúc bạn sống. Chúc tất cả mọi người xa gần quanh tôi tràn đầy “niềm vui đích thực”, niềm vui làm nảy mầm nhiều hy vọng mới từ những khó khăn thử thách và từ những đòi hỏi của cuộc sống đang cần nhiều sáng kiến và nhiều kiên trì hơn trong việc giáo dục. Lê An Phong, SDB
sống có bao năm vui vui buồn buồn