Cuối cùng cô cũng biết được đáp án vì lúc ấy, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục chỉ là vẻ bề ngoài, mặt người dạ thú vào mỗi tối mới là chân thật. Nhiều năm sau, Thời Dịch đè cô lên cánh cửa, khóe
Từ xa xưa, các cụ đã có một câu nói: “Trai nằm sấp, gái thở dài”, bạn có hiểu ý nghĩa thực sự là gì không? Lời dạy của người xưa tuy không dài dòng nhưng hàm chứa ẩn ý sâu xa. Nó đúc rút kinh nghiệm từ cuộc sống, từ những sự vật, hiện […]
Romina Pourmokhtari là thành viên trong nội các của Thủ tướng mới đắc cử Ulf Kristersson, người đứng đầu liên minh cánh hữu gồm Đảng Ôn hòa, Đảng Dân chủ Cơ Đốc giáo và Đảng Tự do. Chính phủ mới của Thụy Điển bao gồm 24 bộ trưởng, 13 nam và 11 nữ.
Ngày 18-10, ông Vũ Ngọc Huân, Chủ tịch UBND xã Vĩnh Trung (TP Nha Trang), cho biết một người dân đã phát hiện một bé gái sơ sinh trong thùng xốp. Xã đã đưa bé gái này về chăm sóc sức khỏe và đang làm thủ tục cho người nhặt được bé để nhận làm con nuôi. Theo đó, khoảng
Chương 35. Chương trước Chương tiếp. Edit: Mộc Tử Đằng. Đinh Nhàn giật mình, trong nháy mắt khi quay đầu qua liền thấy được người phụ nữ đứng trước cửa phòng, nhìn dáng vẻ khoảng chừng 40 tuổi, trang điểm xinh đẹp, quần áo màu trắng trang nhã, lộ ra vài phần tao
Bạn đang đọc bộ truyện Cô Gái Nhỏ Của Giáo Sư Thời của Ngôn Tiêu Băng tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Cô Gái Nhỏ Của Giáo Sư Thời thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Ngôn Tiêu Băng, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn.
4K5T0E. Vào phòng ngủ, Thời Dịch trực tiếp ôm người ném lên giường, sau đó anh bắt đầu thong thả cởi quần Nhàn vốn chỉ mặc một cái áo sơ mi, hơn nữa nút áo còn bị anh cởi ra hết, da thịt toàn bộ lộ ra ngoài, chẳng khác nào khỏa thân, cô cài nút áo lại nhưng người đàn ông đã nhào đến, cô né đi, trực tiếp nhảy xuống đầu giường phía bên kia, còn vô cùng khoe khoang làm mặt quỷ với nghịch ngợm khiến anh không dễ dàng làm được gì, Thời Dịch đi đến đầu bên kia chặn cô lại, cô lại nhảy lên giường, chạy tới đầu khác, "Không bắt được, không bắt được, anh Thời Dịch, anh không bắt được em đâu.""Em chờ đó cho anh."Trêu chọc cô chạy vài vòng, ánh mắt Thời Dịch bị đôi chân trần trắng nõn linh hoạt của cô hấp dẫn trở nên nóng bỏng hơn, anh bước vài bước xông lên, một tay nắm tay phải cô lại, Đinh Nhàn nhanh chóng dùng tay kia đấm tới nhưng cũng bị anh gắt gao giữ chặt lại, cô đang nhấc chân định đá anh thì người đàn ông đã sớm đoán ra, anh đẩy cô ngã ra giường."Đau đau đau!!!" Đinh Nhàn cau mày, "Anh làm tay em đau, mau buông ra đi!"Mặc dù biết cô nhóc này lại diễn kịch nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đau đớn chực khóc của cô thì anh liền đau lòng, theo bản năng nới lỏng lực đạo ra, xoa xoa cho cô, hỏi "Còn đau không?""Anh nói đi?"Đinh Nhàn tức giận trừng mắt với anh, cô rút tay ra, tự xoa cho mình, thấy anh buông lỏng cảnh giác thì cô hơi nhích chân, thừa dịp anh không chú ý liền siết chặt tay thành quả đấm giơ về phía ngực anh, đồng thời đưa chân ra đạp đùi anh một cái, bị bất ngờ không kịp đề phòng, lúc sau Thời Dịch phản ứng lại thì cô đã xoay người ngồi trên người Nhàn vỗ nhè nhẹ vào mặt anh, "Gọi cha."Thời Dịch hừ cười một tiếng, thuận thế giữ gáy cô kéo xuống, hung hăng hôn lên, cô nức nở hai tiếng, đánh vào ngực anh hai cái, nhưng không có bao nhiêu sức lực, anh nắm eo cô, ôm cô trở mình, cả người quỳ rạp trên người nhóc này rất nhiều âm mưu quỷ quái, lần này anh không lưu tình nữa, một tay khống chế hai tay cô, một tay cởi thắt lưng, Đinh Nhàn nghe được âm thanh đó, nhất thời giật mình, liên tục dùng giọng nói mềm mại cầu xin tha thứ "Anh Thời Dịch, em sai rồi, em sai rồi.""Cũng không nghĩ lại xem ai đã dạy võ cho em." Thời Dịch rút thắt lưng ra, quấn hai vòng quanh cổ tay cô rồi buộc chặt lại."Này!" Đinh Nhàn dùng sức giãy giụa, nhưng lại bị anh mạnh mẽ chế trụ, cô nhíu mi hét lên "Anh làm thật à?""Không làm thật thì sao tạo ra bảo bảo được." Khóe miệng Thời Dịch cong lên một nụ cười xấu xa, anh kéo hai tay cô qua đỉnh đầu, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cô ra, rồi cúi người hôn Nhàn nghiêng mặt đi, chu môi nói "Anh buông em ra trước đi.""Như vậy không được." Thời Dịch giơ ngón cái ra cọ sát cánh môi đỏ tươi của cô, rồi xoay đầu cô quay lại hôn, mút mút vài cái "Gọi cha."Đinh Nhàn "..."Thấy cô không có phản ứng, Thời Dịch cũng không khách khí nữa, rất nhanh Đinh Nhàn liền nghe được tiếng kéo khóa quần, cô còn chưa kịp kêu thành tiếng thì môi đã bị anh chặn lại..."Anh Thời Dịch." Đinh Nhàn giả vờ tội nghiệp nhìn người đàn ông phía trên, "Tay em đau."Thời Dịch vừa giúp cô nới lỏng vừa nói "Gọi chồng.""Chồng."Thời Dịch cúi đầu hôn cô, "Nói thêm lần nữa.""Chồng chồng chồng..."Thời Dịch cười, đáp lại một tiếng thật thấp bên tai cô, rồi nói "Vợ à, nhớ anh không?""Nhớ."Thời Dịch hỏi cô "Nhớ bao nhiêu?"Đinh Nhàn "Mỗi giây mỗi phút đều nhớ anh."Lời này chọc cho người đàn ông cười sâu hơn, không khỏi tăng nhanh động tác....... truyen bjyxLúc này đột nhiên điện thoại trên tủ đầu giường vang lên, Đinh Nhàn đẩy đẩy người đàn ông trên người mình "Anh Thời Dịch, anh lấy giúp em đi."Đang chuẩn bị tiến công, người đàn ông nào còn tâm tư quan tâm đến chuyện khác, anh vuốt ve tóc cô "Chờ lát nữa đi.""Lấy giúp em trước đi, anh đưa tay ra là có thể lấy được rồi." Thấy anh vẫn không chịu làm, Đinh Nhàn uy hiếp nói "Anh Thời Dịch, anh còn như vậy nữa em sẽ không để ý tới anh.""Em không để ý tới?"Đinh Nhàn sử dụng đòn sát thủ "Ngày mai em sẽ không cho anh vào phòng ngủ."Lần nào cô cũng dùng chiêu này, thật sự là đáng ghét mà, anh càng dùng thêm sức cọ sát cô để trừng phạt, sau đó mới duỗi tay ra lấy điện thoại, "Hơn hai mươi ngày mới gặp lại, mới trở về đã không cho anh vào phòng ngủ, em muốn chồng mình nhịn đến chết à."Đinh Nhàn liếc anh một cái, rồi mở khóa điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn mới, nhưng còn chưa kịp nhìn cẩn thận, bởi vì động tác của anh quá lớn đã làm hại hai tay cô run lên, điện thoại trực tiếp nện lên mặt cô, đau đến mức muốn chảy cả nước Dịch không nhịn được bật cười thành tiếng, nhẹ nhàng xoa mũi cô, "Tập trung một chuyện thôi, không thể phân tâm.""Còn không phải tại anh à."Đinh Nhàn lấy điện thoại trên mặt mình lên, còn chưa làm gì đã bị anh đoạt đi, trong lòng cô thầm nói không này trên màn hình điện thoại đang hiển thị tin nhắn của Sợi Gừng gửi đến cùng với mấy tấm Gừng [Đinh Tiểu Nhàn, cậu nhìn hình này, đẹp trai kinh khủng, cả người toàn cơ bắp rắn chắc, còn có cả đường nhân ngư hấp dẫn, thật là khiến người ta huyết mạch phun trào còn chảy cả nước miếng nữa, cậu nhìn hình rồi từ từ liếm màn hình đi, không cần cảm ơn tớ đâu, ngủ ngon nhoa~]Thời Dịch nhìn hình ảnh một người khỏa nửa thân trên trong điện thoại chằm chằm, anh nhận ra người này, đây chính là tiểu thịt tươi mà cô nhóc này hâm mộ, hay nói bên tai anh về người đàn ông này, nào là chân dài, dáng người cao đẹp, tài hoa, vừa nhắc tới đã nói không ngừng, nếu không phải thấy mặt anh đen lại chắc cũng không chịu im nhóc chết cầm điện thoại, hai mắt hơi nheo lại, chăm chú nhìn người phụ nữ dưới thân, như cười như không nói "Đàn ông? Khỏa thân?"Đinh Nhàn cảm thấy mùi nguy hiểm bao vây lấy mình, da đầu trở nên tê dại, ngay cả khi nói chuyện cũng lắp bắp "Không... Không phải khỏa thân.""Ồ?" Thời Dịch nhìn cô hỏi ngược lại, "Vậy đó là cái gì?""Anh Thời Dịch..."Thời Dịch hừ lạnh một tiếng rồi ném di động cho cô, sau đó rời khỏi người cô, vén chăn lên nằm xuống, tắt đèn đi Nhàn liếc anh, chửi thề trong lòng, cởi quần rồi còn nhịn được!Cô còn không tin anh có thể nhịn, Đinh Nhàn mò mẫm rồi chui vào trong chăn, bắt lấy hai chân anh rồi từ từ đi tay nhỏ bé mềm mại của cô nắm lấy chân anh, còn cố ý bóp hai cái, nếu không phải sợ làm cô đau thì Thời Dịch thật sự muốn đá cô một cước xuống giường hoặc là xốc người lên hung hăng đánh cho một trận, cái gì mà chảy máu mũi chảy nước miếng, cô nhóc chết tiệt, anh không ở nhà cô còn dám thoải mái nhìn người đàn ông khác."Anh Thời Dịch." Đinh Nhàn mò một lúc lâu mới lên tới, cô ôm eo anh, "Đó là do Sợi Gừng gửi tới, em không có nhìn mà."Ngay cả mở mắt Thời Dịch cũng lười mở, anh lấy hai tay cô ra khỏi người mình, rồi trở mình đưa lưng về phía cô, thật sự không muốn để ý tới đàn ông hình như tức giận thật rồi, Đinh Nhàn có chút nhức đầu, gãi đầu một cái rồi cởi áo trên người mình ra, sau đó ôm anh từ phía sau, nhấc chân lên quấn quanh người anh, "Anh Thời Dịch, em thật sự không có nhìn, trong nhà có một ông chồng đẹp như vậy, có nhìn người khác em cũng không có cảm giác gì."Người đàn ông vẫn không nhúc nhích như cũ, hoàn toàn không để ý đến Nhàn mở đèn lên, chồm lên xem biểu cảm trên mặt anh, cô hơi cúi đầu nhìn, phong cảnh mê người nhất hiện ra trước mắt, cô không tin anh còn có thể nhịn cô đã sai lầm rồi, Thời Dịch hoàn toàn có thể nhịn được, dù sao cũng muốn thả dây dài câu cá lớn, đêm còn dài cứ từ từ, vì các loại phúc lợi, trước hết phải nhẫn nại một chút, nhiêu đó thì xem là nhìn cô, trên mặt không lộ ra dáng vẻ gì, "Huyết mạch phun trào? Chảy nước miếng? Đinh Nhàn, em làm mẫu cho anh xem chút đi, ngược lại anh muốn nhìn vợ mình nhìn người đàn ông khác chảy nước miếng như thế nào.""Đó chỉ là sở thích của Sợi Gừng, em nào như vậy, em chỉ biết nhìn anh chảy nước miếng thôi." Đinh Nhàn khẽ cắn nhẹ dái tai anh, cọ tới cọ lui trên người anh, "Chồng à, đừng nóng giận mà."Cô dùng giọng nói mềm mại để dỗ anh "Chúng ta tạo bảo bảo có được không?"Thời Dịch kéo cô từ trên người mình xuống, "Không có tâm trạng.""Anh đã nói muốn để em mang thai đôi mà."Đinh Nhàn lại leo lên người anh, kết quả chân còn chưa đưa lên đã bị anh vỗ một cái không chút lưu tình nào, cô còn chưa từ bỏ ý định, giơ chân lên lần nữa, ai ngờ lại bị đánh thêm cái nhiên lực đạo lúc này khá mạnh, trên bắp đùi trắng nõn của cô lập tức hằn rõ năm ngón tay, Đinh Nhàn bị đánh đau, cắn môi, ánh mắt hơi ửng đỏ, liên tục chủ động toàn bị cự tuyệt, cô không có nhiều kiên nhẫn, cũng hơi tức giận, cô dùng hai chân đạp mông anh, hùng hùng hổ hổ nói "Móng heo thối, đàn ông các anh đều là móng heo, Thời Dịch anh còn ngốc như heo nữa, em không thèm quan tâm anh."Vừa mắng cô vừa kéo ra khoảng cách với anh, lui về phía bên kia của giường. Cô nằm một lúc, thấy người đàn ông vẫn đưa lưng về phía mình không nhúc nhích, cô càng tức giận hơn, vừa khó hiểu lại vừa tủi thân, nhưng cuối cùng vẫn lê người qua, dùng ngón trỏ chọt chọt lưng anh "Anh Thời Dịch."Thanh âm của cô dịu dàng, nghe vô cùng thoải mái, Thời Dịch còn muốn nghe cô gọi thêm hai tiếng nữa ai ngờ giây kế tiếp cô liền bùng nổ."Được thôi, anh không chịu để ý đến em đúng không? Vậy anh vĩnh viễn đừng có để ý tới em nữa." Đại khái là bị người đàn ông cưng chiều đến hư, ngày xưa dỗ anh hai câu anh đã nộp vũ khí đầu hàng, còn tối nay anh vẫn luôn trưng ra vẻ mặt không thèm quan tâm, Đinh Nhàn thật sự bị mài mòn hết sự kiên nhẫn, cầm gối bỏ vào giữa giường "Ai vượt qua ranh giới người đó chính là tên khốn kiếp!"Lâu như vậy hai người cũng chưa từng ồn ào thế này, giọng nói Đinh Nhàn mềm nhũn, ánh mắt hơi đỏ, Thời Dịch đành chịu, còn phải nhẹ giọng dỗ, dỗ xong thì kéo đến bên người, kiên nhẫn nói đúng sai với cô, đáng lẽ anh là người tức giận mới đúng, nhưng cô vẫn còn tức giận, anh chỉ có thể đi dỗ dành mà Dịch vội vàng ôm lấy cô, cô lườm anh, "Anh dám vượt ranh giới đi."Thời Dịch trực tiếp lấy gối ra, kéo cô vào trong ngực, "Em còn giận, mỗi ngày nhìn đàn ông khác khỏa thân, em còn nói lý lẽ với anh."Anh giữ cằm cô, "Hửm?"Bị người đàn ông ôm vào lòng, Đinh Nhàn không còn buồn bực nữa, cô xoa xoa mặt anh, cười ha hả nói "Anh Thời Dịch, anh vượt ranh giới, anh là tên khốn kiếp.""Đừng có đánh trống lảng với anh." Thời Dịch lấy cái tay nghịch ngợm phá phách của cô xuống, "Nói đi, trong điện thoại còn lưu bao nhiêu hình của cậu ta nữa?""Không có, em không hề lưu một tấm nào.""Thật sự?Đinh Nhàn "Thật."Thời Dịch không tin, đi lấy điện thoại của cô, Đinh Nhàn vội vàng cướp đi, nhưng cô căn bản không phải đối thủ của anh, Thời Dịch biết di động của cô khóa vân tay nên anh dùng ngón tay cô chạm vào rồi mở album ảnh lắm, hơn mấy chục tấm hình, tuy đều ăn mặc nghiêm túc, không hề lộ da thịt nhưng trong điện thoại của vợ lại tồn tại hình người đàn ông khác thế này khiến trong lòng anh khó chịu vô cùng, "Cái này gọi là không có."Anh chọn hết tất cả hình rồi ấn xóa, mới vứt điện thoại qua một bên, cúi đầu nhìn cô nhóc trong biết mình đuối lý, Đinh Nhàn che mặt, "Anh Thời Dịch, em sai rồi."Thời Dịch nhướng mày, hỏi cô "Tiểu thịt tươi có đẹp trai không?""Không đẹp, hoàn toàn xấu." Đinh Nhàn vòng hai tay qua cổ anh, hôn lên môi anh, "Anh Thời Dịch nhà em mới là đẹp trai nhất! Từ khi có anh, những người đàn ông khác căn bản không thể lọt vào mắt em được."Thời Dịch liếc cô một cái, "Không có thành ý.""...""Vậy nói thẳng là anh muốn thế nào đi." Đinh Nhàn xấu xa nắm mặt anh nghịch ngợm, cố ý bóp miệng anh cho nó trở nên méo mó, "Giữa vợ chồng với nhau, ít diễn kịch lại với em."Chẳng phải muốn nói điều kiện với cô, còn làm ra vẻ chính nhân quân tử để cô tự đưa mình tới cửa, thật là đáng ghét mà."Vẫn là phu nhân hiểu anh." Thời Dịch bị những lời này của cô chọc cười, bình tĩnh nói bên tai cô đôi Nhàn nghe mà cả người nóng lên, không khỏi trợn mắt, theo bản năng cự tuyệt, "Không, không được, đổi cái khác đi.""Vậy sinh cho anh một bảo bảo thông minh.""Ai nói?"Thời Dịch cười gian "Chồng em đó."Nói xong, anh kéo chăn lên trùm kín hai người lại, Đinh Nhàn còn chưa kịp phản ứng, đã bị người đàn ông khống chế, cô liên tục sợ hãi kêu "Này này này! Em không đồng ý đâu!!"Thời Dịch nói "Em đã đồng ý rồi.""Không có đâu!" Đinh Nhàn đạp chân mắng anh, "Thời Dịch khốn kiếp.""Được được được, anh khốn kiếp." Thời Dịch véo eo cô, "Em là vợ của tên khốn kiếp này.""Anh nhẹ một chút thôi, rất đau đó.""Anh còn chưa bắt đầu.""Em nói tay anh làm em đau cơ."Thời Dịch xoa xoa cho cô, thấp giọng nói "Anh để em véo lại nhé.""Em có thể véo nơi này sao?""Em nói gì?"Đinh Nhàn cười ha ha, giở trò xấu nói "Em nói có thể."Cô còn chưa làm động tác kế tiếp thì tay đã bị anh giữ lại trên đỉnh đầu, "Anh nhìn em hình như thiếu thu thập."...Buổi sáng ngày hôm sau, Thời Dịch còn muốn kéo người dậy chạy bộ nhưng cô đang ngủ say lại bị anh đánh thức, liền tức giận lấy cái gối bên cạnh đánh mạnh về phía anh, "Phiền chết!"Chạy bộ buổi sáng chạy bộ buổi sáng, tối hôm qua còn muốn dậy chạy bộ buổi sáng nhưng lại bị anh ép khô, nơi nào còn có sức lực mà chạy đánh đã tay thì tiếp tục nằm xuống ngủ, chân đè trên chăn, thân thể nhỏ bé lại chiếm hơn nửa cái giường. Thời Dịch thật sự muốn vỗ mông cô hai cái nhưng vẫn đau lòng, anh kéo chăn lên đắp cho cô, liếc nhìn thời gian rồi cài lại đồng hồ báo thức cho cô lần nữa, sau đó mới thay quần áo đi ra Nhàn tỉnh dậy lần nữa thì trong nhà đã không có ai, cô ngáp một cái, đứng dậy rửa mặt rồi đi xuống lầu. Người đàn ông đã làm sẵn bữa sáng đặt trên bàn ăn, cô cười một tiếng, có anh ở nhà là tốt nhất, khoảng thời gian không có anh ở nhà, cô ở một mình thật sự không Nhàn vừa ăn bữa sáng vừa lướt di động, nhớ đến chuyện tối ngày hôm qua, cô gửi một tin nhắn phê bình nghiêm khắc cho Giang Ti Gừng kêu ca mình quá oan ức [Đinh Tiểu Nhàn, cậy thật xấu xa, tớ vừa nhìn thấy phúc lợi liền chia sẻ với cậu, bây giờ cậu lại nói tớ nông cạn, si mê, cậu đã không còn thú vui nữa rồi phụ nữ đã kết hôn à, tớ muốn tuyệt giao với cậu ba ngày!]Đinh Nhàn [Hừ hừ hừ, ai bảo cậu không biết chọn thời điểm gửi tin nhắn chứ.]Bởi vì tấm hình đó mà tối hôm qua cô đã bị bắt nạt vô cùng thảm.
Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Truyện SủngNguồn thái Đang raSố chương 70Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên tiếng Trung 时教授的小仙j女Tên hán việt Thời giáo thụ đích tiểu tiên nữSố chương 67 chương + phiên ngoại đang viếtThể loại Hiện đại, đô thị tình duyên, HE, ngọt ngọt ngọt 🙂Nữ chính 18 tuổi còn nam chính 28 trước trong suy nghĩ của Đinh Nhàn cô không thể tưởng tượng được trong tình yêu thì một người có thể nói là cấm dục giống như Thời Dịch thì sẽ yêu như thế nào?Cuối cùng cô cũng biết được đáp án vì lúc ấy, người đó trở thành chồng của cô. Lúc này, Đinh Nhàn mới biết được hình tượng cấm dục chỉ là vẻ bề ngoài, mặt người dạ thú vào mỗi tối mới là chân năm sau, Thời Dịch đè cô lên cánh cửa, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa "Gọi anh trai."Mắt cô đầy ánh nước lấp lánh, cất lên tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mại như bông "Anh Thời Dịch", nghe được lời này lòng anh cũng muốn tan chảy theo.
Edit Mộc Tử Đằng←←←←←→→→→→ "Tôi sẽ cố gắng."Đinh Nhàn nói "Em sẽ chờ anh về ăn tối.""Không cần." Thấy cô có chút mất mát, Thời Dịch lại bổ sung, nói "Có thể tôi về sẽ rất khuya."Đinh Nhàn "Vâng" một tiếng, mở cửa xuống xe rồi vẫy tay với anh sau đó mới xoay người đi nhanh đến cửa thang Dịch khoác tay lên cửa sổ xe nhìn thân ảnh yêu kiều đang đi xa dần của cô mà có chút xuất là một người đàn ông từ trước đến giờ đều một thân một mình, đột nhiên lại phải chăm sóc một cô gái nhỏ khiến anh thật sự luống ngày nay mặc dù không về nhà nhưng trong lòng anh vẫn cứ nhớ mong, nghĩ ra hôm nay là ngày khai giảng của cô nên quyết định gọi điện cho cô để hỏi quả gọi mấy lần nhưng đều ở trạng thái tắt máy làm anh nghĩ lung tung lập tức luống cuống tay chân vội vàng chạy xe về nhà, nghe dì Trương nói điện thoại cô đã hư rốt cuộc lúc này mới yên lòng thoại di động reo lên kéo suy nghĩ của anh quay trở bắt máy rồi đeo tai nghe bluetooth lên vừa nói chuyện vừa khởi động đến nhà, dì Trương đã nấu xong đồ ăn, Đinh Nhàn ăn nhanh rồi liền trở về phòng lấy di động cũ từ trong ngăn kéo ra, gỡ thẻ sim bên đó gắn vào điện thoại mắn là số điện thoại trong sim vẫn còn nên cô dễ dàng tìm được số điện thoại kia, ấn mở rồi đổi tên thành Anh Thời si ngốc nhìn bốn* chữ đó cho đến khi có người gõ cửa cô mới hoàn hồn tỉnh lại.*bốn chữ là Thời Dịch Ca Ca nhưng để thuần việt nên chỉ còn lại ba chữ Anh Thời Dịch"Tiểu Nhàn buổi tối con muốn ăn món gì?" Dì Trường đẩy cửa phòng ra để lộ khuôn mặt tròn hơi mập Nhàn nói "Để con hỏi anh Thời Dịch trước đã."Dì Trương kinh ngạc "Tối nay giáo sư Thời về nhà ăn sao?""Dạ." Đinh Nhàn gật đầu sau đó soạn tin nhắn gửi chiều, thời gian giải phẫu bắt đầu lúc hai giờ nên anh còn chút thời gian đi đến phòng bệnh của Thẩm Ngạn đang nửa ngồi trên giường bệnh, sắc môi trắng bệch, cằm bạnh ra trông vô cùng căng thẳng, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ không biết đang nghĩ đến cái thấy động tĩnh ở cửa anh ấy quay đầu ý đến ánh mắt của anh ấy, Thời Dịch trêu nói "Người cậu muốn gặp không đến nên thất vọng hả?"Thẩm Ngạn cười nhạo một tiếng "Đệch."Thời Dịch khẽ cười một tiếng hỏi anh ấy "Cậu cùng cô ấy cứ chiến tranh lạnh mãi à?""Cậu không có bạn gái không hiểu đâu."Sau mấy giây trầm mặc đột nhiên Thẩm Ngạn nói "Phụ nữ đúng là không thể cưng chiều được, càng cưng chiều càng không có lương tâm nữa."Anh ấy nằm viện hai ngày rồi mà cô ấy cũng không đến ngày nào, ngay cả điện thoại đến cũng không có, lòng như sắt đá mà, rõ ràng mấy ngày trước hai người vẫn còn ân ngày trước đó, Hướng Hạm chứa chấp Thẩm Ngạn một đêm, nói là thu nhận thật ra nói đúng hơn là Thẩm Ngạn mặt dày mày dạn ở lại không chịu cơm tối xong, Hướng Hạm xem ti vi một hồi thì chuẩn bị trở về phòng đi Hướng Hạm tắm xong vừa lau tóc vừa đi ra thì cô chợt sửng sốt, Thẩm Ngạn mặc đồ ngủ đang nằm chiếm hết cả giường của cô, bộ dáng vừa mới tắm xong mang vẻ mặt phấn chấn nhìn Hạm có chút mất tự nhiên nói với Thẩm Ngạn "Cái đó, Thẩm Ngạn, em buồn ngủ rồi.". Ý của câu đó chính là muốn đuổi khéo anh."Anh biết" Anh thờ ơ không để ý nhiều đến lời cô nói ngược lại cố ý xuyên tạc ý cô "Anh đã tắm xong rồi."Hướng Hạm vừa mới tắm xong nên trên mặt vốn có chút ửng hồng, sau khi nghe xong lời đó mặt đã đỏ như trái cà rồi. Cô không để ý đến anh nữa cầm lấy máy sấy bắt đầu sấy Ngạn đi đến lấy đi cái máy sấy trong tay cô giúp cô sấy tóc, Hướng Hạm cũng không phản đối gì cả, tâm tư của cô đang đặt ở việc làm sao để đuổi anh ra khỏi cảm thấy không khí hiện tại vô cùng kỳ tay anh len qua từng sợi tóc của cô, theo tiết tấu tới lui của anh làm tim Hướng Hạm cũng đập loạn hơn mười phút cuối cùng tóc cũng đã khô, Hướng Hạm vội vàng cầm máy sấy đi cất rồi quay đầu lại nói lời cảm kích với Thẩm Ngạn "Cảm ơn anh, anh cũng nên đi ngủ đi, ngủ ngon."Mười phút vừa rồi quá dày vò mà!Thẩm Ngạn đứng dậy đi đến cửa nhưng ngay khi Hướng Hạm vừa mới thở phào một hơi thì anh nhanh chóng tắt đèn sau đó ôm lấy cô, hai người cùng nhau ngã xuống Hạm cả kinh "Thẩm Ngạn! Anh làm gì vậy?"Cô giùng giằng muốn tránh thoát khỏi cái ôm của anh nhưng càng giãy anh càng ôm chặt hơn, một tay ôm chặt cô tay còn lại kéo chăn qua đắp kín hai người tác này của anh làm Hướng Hạm sợ hãi, cô dùng cả tay lẫn chân đấm đá lung tung trong ngực anh, toan muốn đẩy anh ngờ làm như vậy lại khơi gợi dục vọng của anh hơn nữa, anh bắt lấy cái tay nhỏ bé của cô lại, hơi thở không ổn định nói "Lộn xộn nữa thì tự gánh lấy hậu quả!" Thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên giống như đang cực lực đèn nén cái gì Hạm nghe thấy câu này liền ngoan ngoãn dừng lại mọi động tác để mặc cho anh ôm cô, đến động cũng không dám động, không biết từ lúc nào hô hấp của cô cùng trở nên rối loạn, đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn màn đêm yên tĩnh trong phòng, lúc này cô có thể nghe được rõ ràng tiếng hít thở không bình thường của người bên cạnh, thân thể cô và anh đang dán chặt vào nhau nên cô hoàn toàn cảm nhận được biến hóa trên cơ thể độ nóng lên, hai cơ thể dán sát vào nhau càng thêm nóng bỏng, Hướng Hạm cảm thấy nóng quá muốn vén chăn lên nhưng cô nào dám cử động chứ, thứ đàn ông kia đã sớm ngẩng cao nhiên Thẩm Ngạn vén chăn đi nhanh vào phòng tắm ngay sau đó Hướng Hạm liền nghe được tiếng nước chảy truyền đến, cô chớp chớp mắt, trong đầu không tự chủ được tưởng tượng ra dáng vẻ đang tắm của Thẩm Ngạn rồi lại rút vào chăn cười ngây một hồi lâu, Thẩm Ngạn mới đi ra từ phòng tắm, Hướng Hạm bây giờ đã mơ mơ màng màng ngủ, anh chui lại vào trong chăn nằm bên cạnh cô, trong lúc mơ hồ Hướng Hạm cảm giác có một cơ thể lạnh như băng đang áp sát mình nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều, trở mình tiếp tục cô còn có thể bình yên chìm vào giấc ngủ, trong lòng Thẩm Ngạn có chút bất là nha đầu không có lương tâm!Anh ôm cô vào lòng, Hướng Hạm đang ngủ mơ màng lầm bầm câu gì gái đang ngủ trong ngực thơm ngát như hoa thế nhưng mỗi một giây trôi qua anh đều cảm thấy vô cùng đau khổ, không khí này kéo dài khoảng mười phút thì người đàn ông khẽ nguyền rủa "Shit" một lần nữa đứng dậy chạy vào phòng tắm...Sáng hôm sau Hướng Hạm mơ hồ tỉnh dậy, cảm thấy dưới gối có chút cứng rắn nên đưa tay sờ thử, sờ một cái cô liền sửng sốt, đây không phải gối nằm mà rõ ràng là cánh tay, hơn nữa còn là cánh tay của đàn ông! Con ngươi cô bỗng nhiên phóng đại, trong đầu hiện lên từng hình ảnh một, còn chưa kịp sắp xếp lại mọi chuyện, ánh mắt cô đã chuyển từ cái tay đó lên khuôn mặt người đàn ông đang nằm ngủ bên chỉ đắp đến eo làm lộ ra một phần cơ thể đàn ông, ánh mặt trời chiếu lên làn da màu lúa mạch càng làm tăng thêm sự hấp dẫn mê người. Đầu óc Hướng Hạm hoàn toàn loạn cả lên, cô cố gắng để bản thân tỉnh táo lại, hồi tưởng xem hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện ngắm Thẩm Ngạn đang ngủ say sưa, tại sao anh lại không mặc quần áo chứ, tối hôm qua rõ ràng là có mặc đồ ngủ mà! Vậy cuối cùng bọn họ có phát sinh cái gì hay không?Hướng Hạm dè dặt vén chăn lên đi xuống giường, nhón chân bước nhè nhẹ trên sàn nhà sợ phát ra âm thanh kinh động đến người đang nằm trên giường. Nhưng mà hết lần này đến lần khác ông trời không chiều theo ý cô."Đi đâu đó?" Bên tai truyền đến thanh âm của người đàn Hạm dừng chân lại, vừa rồi còn ngủ ngon lành mà tại sao lại tỉnh vào ngay lúc này! Cô không biết có nên bước đi tiếp hay không, bước đi tiếp thì cảm thấy có điểm là lạ mà không đi thì lại không được!Vì vậy cô đứng xoắn xuýt giữa hai vấn đề đó nên cứ như vậy mà đưa lưng về phía Thẩm Ngạn khiến anh nhìn đến ngẩng Ngạn đưa tay lên gối đầu, nhìn dáng vẻ cứng ngắc bối rối của cô, chờ cô xoay người lại nhưng chờ đến năm phút mà Hướng Hạm vẫn đứng ngây người như cũ, anh không có tính nhẫn nại chút nào."Em chắc chắn muốn đứng như vậy mãi?" Anh thật sự muốn bổ não cô nghiên cứu xem rốt cuộc được làm từ thứ gì?Hướng Hạm hoàn hồn lại, chậm rãi xoay người qua, cố gắng tỏ ra trấn định, nói "Chào Thẩm Ngạn, buổi sáng tốt lành!"Thẩm Ngạn khẽ cau mày "Ngủ cũng đã ngủ trên cùng một cái giường rồi mà còn nói chuyện xa lạ như vậy làm gì."Anh vừa dứt lời. nụ cười trên mặt Hướng Hạm liền cứng đờ, thuận tay lấy cái gối đánh về phía anh, anh cứ như vậy bị cô đánh trúng.......Hai người các anh quen biết nhau từ nhỏ và cùng nhau lớn lên, Thời Dịch đối với anh ấy quá hiểu rõ rồi, đi đến gần nhìn cái chân đang bó thạch cao vỗ nhẹ một cái "Dưỡng bệnh cho tốt đi, nếu hỏng thật thì coi chừng Hướng Hạm bỏ cậu luôn đấy.""Cô ấy dám!" Thấy Thời Dịch đang cười, Thẩm Ngạn mím môi hừ lạnh một tiếng "Đi thì cứ đi đi, ông đây không lạ gì."Đang lúc hai người nói chuyện thì nghe thấy tiếng giày cao gót càng ngày càng gần, khóe môi Thời Dịch cong lên liếc nhìn người phụ nữ đang đứng ngay cửa sau đó quay đầu lại nhìn Thẩm Ngạn, cố tỏ ra ngạc nhiên lẫn mừng rỡ nói "Người phụ nữ của cậu sẽ không bỏ theo người khác chứ."Thẩm Ngạn không còn tâm tư giận hờn với anh, ánh mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm người phụ nữ ngay cửa, trong lòng vô cùng vui mà người phụ nữ đó cũng không nhìn anh ấy lấy một cái, thẳng tắp đi về phía Thời Dịch, cười nói "Giáo sư Thời, cảm ơn anh đã phẫu thuật cho cha tôi."Nói xong Hướng Hạm đem bó hoa trong tay đưa cho hồng đỏ tươi vừa mới nở vô cùng xinh đẹp, một loài hoa tượng trưng cho tình Dịch không nhận cùng rõ ràng là hai người này đang dỗi nhau nên không được tự nhiên, Hướng Hạm đang cố ý khiêu khích Thẩm Ngạn thấy sắc mặt tái xanh của Thẩm Ngạn, trong lòng anh nhịn cười, nói "Hướng tiểu thư khách khí rồi, chữa bệnh cứu người là công việc của tôi."Giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, anh nói "Xin lỗi không tiếp được Hướng tiểu thư, tôi còn có việc, đi trước."Dứt lời anh liền rời khỏi phòng bệnh, không quấy rầy Thẩm Ngạn tự vả mặt về phòng làm việc, mới vừa ngồi xuống bỗng điện thoại trên bàn rung cầm lên nhìn thì thấy có tin nhắn Nhàn Anh Thời Dịch, buổi tối anh muốn ăn gì để dì Trương chuẩn bị đồ ăn?Thời Dịch đang muốn trả lời thì có người gõ cửa anh đành đặt di động xuống, nói "Mời vào."Y tá đẩy cửa đi vào, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế, thanh âm không tử chủ được trở nên dịu dàng hơn "Giáo sư Thời, viện trưởng tìm anh nói có chuyện muốn thảo luận.""Được, tôi lập tức đến ngay."Thời Dịch vội vàng soạn một tin nhắn ngắn gửi đi rồi đứng dậy ra khỏi phòng làm này, trong lòng Đinh Nhàn tràn đầy mong đợi kết quả chỉ nhận được tin nhắn ngắn gọn "Em ăn trước đi, không cần chờ tôi."Trong lòng có chút buồn rầu, nói "Anh ấy không về."Dì Trương dừng một chút, nói "Dì sẽ làm nhiều một chút rồi để vào tủ lạnh, khi nào cậu ấy trở về có thể hâm nóng lên là ăn được.""Vâng."Thấy cô gái nhỏ mong chờ giáo sư Thời trở lại, dì Trương hỏi cô "Tiểu Nhàn, có phải buổi tối con sợ ở một mình không? Nếu không thì tối nay dì ở lại đây với con."Đinh Nhàn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói "Con không sợ đâu ạ."Dì Trương nghe vậy chỉ cười một tiếng rồi rời Nhàn ngơ ngẩn ngồi một hồi rồi lấy từ vựng tiếng anh trong cặp sách ra bắt đầu giáo nói sẽ có một bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu năm, cô không muốn lại nằm cuối danh sách chữ cái tiếng Anh cô đều biết nhưng ghép chúng lại chung một chỗ thì đầu cô lại đau lên, còn có bao nhiêu là công thức, thật nhức đầu kia thành tích của Đinh Nhàn rất tốt, học cũng rất ung dung nhưng có lẽ từ năm lớp 10 khi biết mẹ có gia đình mới, lại sinh con trai nên cô không cách nào tập trung nghe giảng được nữa, thành tích vì thế cũng tuột xuống, cô từ người được thầy cô đề cao lại trở thành người khiến họ thất vọng một chút vào cuốn sách nhưng cái gì cũng không hiểu, chỉ thuộc được mấy từ giờ tối, dì Trương gọi cô ra ăn cơm, cô đáp lại một tiếng, nói "Dì Trương, dì cứ về trước đi, chút nữa con mới ăn."Biết cô gái nhỏ muốn chờ Thời Dịch, dì Trương đành khuyên nhủ "Tiểu Nhàn, giáo sư Thời có lẽ rất khuya mới về, con ăn trước đi không thôi lại đau dạ dày đó."Đinh Nhàn "Bây giờ con vẫn chưa đói bụng ạ."Mấy ngày ở chung với nhau dì Trương cũng đã có chút hiểu cô, biết nha đầu này rất thẳng thắng nên cũng không khuyên cho đến 10 giờ Thời Dịch vẫn chưa về nhà, Đinh Nhàn đã đói không chịu được, thức ăn trên bàn đều nguội lạnh, cô tùy tiện ăn vài miếng rồi gửi tin nhắn cho anh.[ Anh Thời Dịch, nồi cơm em vẫn còn cắm điện, thức ăn để trong tủ lạnh, khi nào về anh hâm nóng lại là có thể ăn ngay.]Lúc chuẩn bị ngủ, Đinh Nhàn đặt điện thoại cạnh gối để phòng khi anh có nhắn tin trả lời cô có thể thấy sớm hôm sau, Đinh Nhàn rửa mặt xong từ trong phòng ngủ đi ra, đi được mấy bước thì sau lưng truyền đến tiếng mở cửa, cô quay đầu lại đàn ông mặc đồ ở nhà, quần áo đều rất tùy ý, hai nút áo trước ngực cũng không cài lại, đường cong cơ ngực như ẩn như hiện, hình như anh vừa mới tỉnh ngủ, hai mắt vẫn còn lờ đờ chưa tỉnh tai Đinh Nhàn nóng lên nhưng tầm mắt vẫn nhìn anh chằm mắt người đàn ông rơi trên người cô mặt cô liền đỏ lên, thấp giọng nói "Anh Thời Dịch.""Ừ"Thời Dịch trả lời rồi xoay người về phòng thay quần sao anh lại có thể quên là trong nhà còn có một cô gái nhỏ cơ chứ.***Họp phụ huynh được diễn ra vào buổi sáng, vào tiết thứ nhất đã có không ít phụ huynh đứng cạnh Nhàn nhìn về bàn phía trước, Giang Ti Kỳ bình thường lúc học không xem tiểu thuyết chính là ăn trong giờ học vậy mà lúc này lại ngồi ngay ngắn chăm chú nhìn lên bảng, nhìn vô cùng nghiêm mẹ Giang Ti Kỳ đều đến, đang đứng ngoài cửa sổ chờ, mỗi lần họp phụ huynh xong cô ấy đều nói khi về nhà sẽ bị cha mẹ phối hợp hành Nhàn đối với những chuyện này không hề có cảm xúc không nghe lọt tai những gì thầy giáo nói trên nhỏ đến lớn chưa từng có ai đi họp phụ huynh cho cô, mẹ cũng chưa từng đi đến trường họp cho cô lần đầu cô còn nghĩ mình không đủ ưu tú sau đó cô mới biết thì ra mẹ căn bản cũng không thích giờ nghĩ lại thấy mình quá ngu ngốc, nếu mẹ thật sự thích cô thì làm sao lại bỏ cô lại để cô từ nhỏ đã không có ai bên còn nhỏ cô cũng biết mẹ mình cũng không giống như mẹ người bây giờ cô cũng không có hết tiết vang lên, Đinh Nhàn nằm nhoài ra bàn, lấy sách che đầu lại muốn ngăn cách mọi âm thanh từ thế giới bên cô càng không muốn nghe thì lại nghe càng rõ."Cha cậu đi họp sao?""Đúng vậy." Một cậu bạn học than thở nói "Tớ xong đời rồi, thi kém như vậy chắc về bị ăn đòn thê thảm quá.""Sợ gì chứ, mẹ cậu sẽ lại che chở cho cậu thôi.""Mẹ tớ có việc bận nếu không cũng không để cha đến họp đâu, thành tích tớ kém vậy để ông ấy tới chính là tự tìm ngược mà.""Ừ, đồng tình với cậu.""Cha cậu cũng đến hả?""Đúng vậy." Giọng nói của một bạn học nữ vang lên "Nhưng mà cha tớ không đánh tớ được, ông ấy rất yêu con gái, vô cùng cưng chiều tớ, ha ha, có lúc cũng làm mẹ tớ phát ghen."Đinh Nhàn nghe đến tâm phiền ý loạn, mới vừa nhắm mắt đột nhiên sách bị ai đó lấy sáng đột nhiệm ập đến, Giang Ti Kỳ đứng trước mặt cô thở hồng hộc nói "Đinh Nhàn cậu có anh trai khi nào vậy? Dáng dấp quá đẹp trai, cậu không biết đâu, các bạn nữ đều si mê nhìn đến nước miếng cũng muốn chảy ra."Đinh Nhàn ngơ ngác, anh trai? Cô không có anh trai mà?Trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, cô kịp phản ứng liền đứng dậy chạy đến phòng họp, Giang Ti Kỳ phía sau khó khăn kêu "Này, chờ tớ với."Bên ngoài phòng họp bị các bạn học nữ vây quanh, các cô ấy đứng trước cửa sổ, cô cố gắng đứng thẳng lên để nhìn vào trong nhưng không thấy gì, trên mặt có chút không vui lại nghĩ biện pháp chen vào nhưng không chen được, lòng nóng như lửa đốt, hai tay để lên vai bạn học nhảy nhảy lên nhìn vào bạn học thấy cô vội vàng gọi cô lại "Đinh Nhàn mau đến đây."Cô đi đến, bạn học đó đẩy đám người ra nói "Nhường một chút cho Đinh Nhàn vào."Bị người khác đẩy ra các nữ sinh khác tỏ ra không vui, lại nhìn thấy Đinh Nhàn liền thay đổi sắc mặt ngay lập tức, cười nói "À, Đinh Nhàn à, người đó là anh trai cậu thật hả?""Nói nhảm, không phải anh trai cậu ấy không lẽ là anh trai cậu chắc.""Tớ chỉ hỏi chút thôi mà." Bị nói như vậy bạn học đó có chút ủy khuất, "Này nhìn dáng dấp bọn họ cũng không giống nhau..a..."Các bạn học chừa ra một vị trí, Đinh Nhàn đi đến trước cửa sổ, ánh mắt lập tức thấy được dáng người cao ngất họp phụ huynh còn chưa chính thức bắt đầu, người đàn ông ngồi hàng thứ nhất mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, so với bình thường có thêm áo bác sĩ màu trắng thì bây giờ nhìn ít đi mấy phần nghiêm chất anh vốn dĩ đã xuất chúng, trong đám người kia lại càng lộ ra vẻ anh khí. Anh đang trò chuyện cùng chủ nhiệm lớp. trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt, chợt như nhận ra điều gì anh liền quay đầu qua, Đinh Nhàn không kịp né tránh cứ như vậy bốn mắt nhìn nhau, cô nghe được tiếng tim đập mãnh liệt của mình, trong lòng vô cùng vui sướng, nhếch miệng lên nở nụ cười tươi rói từ tận đáy lòng...Tác giả có lời muốn nóiGiáo sư thời đi họp phụ huynh rồi, Tiểu Nhàn Nhàn thành tích không tốt, mọi người đoán xem, giáo sư Thời sẽ thu thập cô ấy chứ?
co gai nho cua giao su thoi