Chương 15: Kiếm tiền mua tả. /40. Chương Sau Chương Tiếp. Trần Tử Cát đôi tay ôm ngực nhìn Lạc Kim Vũ, cau mày khó hiểu, nhưng nếu Trương Triệt đã lên tiếng, ông cũng chỉ có thể làm theo, vẫy tay, nói: "Đi theo tôi, đi lấy kịch bản.". Lạc Kim Vũ nghe ông nói xong, đuôi Truyện Vật Hy Sinh Nữ Phụ Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 24 với tiêu đề 'Người hầu nhiều chuyện' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Vật Hy Sinh Nữ Phụ Nuôi Con Hằng Ngày Chương 24: Người hầu nhiều chuyện. Vật Hi Sinh Nữ Phụ Phật Hệ Dưỡng Oa Hằng Ngày, Chương 87, Chính văn Chương 87 Nguyên Thủy; Tương Lai; Khác; Diễn đàn; Đăng nhập / Đăng ký . Vật Hi Sinh Nữ Phụ Phật Hệ Dưỡng Oa Hằng Ngày Chương 87 : Chính văn Chương 87. Người đăng: LYSANSAN828 . Ngày đăng: 08:11 07-12-2018 Vật Hi Sinh Nữ Phụ Phật Hệ Dưỡng Oa Hằng Ngày, Chương 101, 101. Hiện menu. Nguyên Thủy; Tương Lai; Khác; Diễn đàn; Đăng nhập / Đăng ký . Vật Hi Sinh Nữ Phụ Phật Hệ Dưỡng Oa Hằng Ngày Chương 101 : 101. Người đăng: LYSANSAN828 . Ngày đăng: 11:23 21-12-2018. Chương trước Đang ra. Đánh giá: 9.1/10 từ 218 lượt. Editor: Gái già thích ngôn tình. Thể loại: Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, 1v1. Là diễn viên ai cũng mong mình nhận được giải thưởng cao quý khi sự nghiệp diễn xuất của Lạc Kim Vũ đang phát triển vượt trội Chương 30: Gây chuyện. Lạc Kim Vũ là ở ba ngày sau nhận được điện thoại của Vương Đỉnh Đỉnh. Trong tai nghe, âm thanh của Vương Đỉnh Đỉnh vô cùng hưng phấn: "Kim Vũ! Có tiền! Anh có thể quay được rồi". "Thật vậy chăng? Thật đúng là tốt quá!". Lạc Kim Vũ không rSb1NS. Buổi tối, thời điểm cắt bánh sinh nhật, được mọi vây quanh, Cảnh Gia Dịch đứng ở chính giữa đối mặt với bánh kem, chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại bắt đầu hứa nguyện. "Nguyện vọng thứ nhất, hy vọng chân của ba ba sớm ngày tốt lên." Mọi người vui mừng mà cười, đặc biệt là Cảnh Tư Hàn. "Nguyện vọng thứ hai, ông nội bà nội, ba ba mommy còn có con, vĩnh viễn ở bên nhau." Cảnh mẹ đứng gần bé nhất, nghe bé nói xong, duỗi tay sờ sờ đầu bé, cười tủm tỉm nhìn Lạc Kim Vũ. Lạc Kim Vũ tiếp thu tầm mắt của bà, không khỏi liếc Cảnh Tư Hàn đang ngồi đối diện, đối phương hình như có cảm ứng, đồng dạng ngước mắt nhìn cô, tầm mắt hai người ở không trung va chạm, lại đồng thời giấu đầu lòi đuôi giả vờ quay sang nhìn con trai. "Nguyện vọng thứ ba, hy vọng ngày nào cũng đều có thể ăn sinh nhật" Điều này làm tất cả mọi người ở đây cười to. Lạc Kim Vũ duỗi tay quẹt chóp mũi của bé, nói "Quỷ nhỏ tham lam" "Sinh nhật là ngày con sinh ra, là ngày con thêm một tuổi mới, ở đâu ra ngày nào cũng là ngày sinh nhật của con? Vậy chẳng phải là tháng nào con cũng thêm tuổi mới, như vậy tuổi của con còn lớn hơn tuổi của bà nội cùng ông nội rồi?" Cảnh mẹ buồn cười ôm lấy Cảnh Gia Dịch, nói "Hứa lại điều khác đi con." "Không thể mỗi ngày đều ăn sinh nhật sao?" Cảnh Gia Dịch nhăn mày nhò, chống cằm vô cùng khó xử "Vậy...... Vậy hứa nguyện về sau mỗi ngày đều có thể ăn hai viên kẹo." Nói, tròng mắt nhìn thẳng Lạc Kim Vũ. "Con đó nha" Lạc Kim Vũ dở khóc dở cười gõ nhẹ ở trên đầu bé "Được rồi, nguyện vọng của con được thực hiện, ranh con giảo hoạt" Cảnh Gia Dịch "yahoo" hoan hô một tiếng, chu chu cái miệng nhỏ "phù phù" thổi tắt ngọn nến. Đèn phòng khách một lần nữa sáng lên, Lạc Kim Vũ nhìn bé dưới sự giúp đỡ ở Cảnh Tư Hàn, hạnh phúc phấn chấn bắt đầu phân chia bánh kem, cũng nở nụ cười theo bé. Bởi vì phải chăm sóc giấc ngủ của Cảnh Gia Dịch, cho nên thời gian cắt bánh kem khá sớm, mới ăn qua cơm chiều không bao lâu. Cũng may người nhà hai bên không nhiều, mỗi người đều hạnh phúc dính phúc khí may mắn của bé, mọi người chia nhau một phần bánh kem, đều ăn vui vẻ. "Phu nhân, điện thoại của ngài" Má Trương cầm điện thoại đi tới. Cảnh mẹ hỏi một câu "Ai vậy?" "Nhị tiểu thư Nhạc gia, Nhạc An Đồng." "À, là An Đồng" Cảnh mẹ đặt bánh kem xuống "Sao lại gọi vào giờ này?." Lạc Kim Vũ nghe tên Nhạc An Đồng không có kinh ngạc, nhưng vẫn quét mắt liếc Cảnh Tư Hàn, người nào đó thế nhưng cũng nhìn ô, môi ngập ngừng một chút, phảng phất có chuyện muốn nói. Mà bên kia, Cảnh mẹ đã tiếp điện thoại. "A lô, An Đồng sao" "Phải không? Vậy thật là tốt quá, chúc mừng con." "Đương nhiên, nhất định đi" "Được được, ừ, chào con." Cắt đứt điện thoại, Cảnh mẹ cảm khái mở miệng nói "Con bé của Nhạc gia cũng rất có lễ phép, vẫn còn nhớ rõ mẹ thích nghe nhạc thính phòng, nói đặc biệt chừa vị trí tốt nhất lại cho mẹ" "Con bé học âm nhạc kia sao? Hình như từng học chung trường với Tư Hàn? Nhỏ hơn hai ba tuổi thì phải?" Cảnh cha cũng có ấn tượng. "Nhỏ hơn một tuổi? Mẹ nhớ rõ con bé nhỏ hơn con một tuổi, phải không Tư Hàn?" Cảnh mẹ nhìn Cảnh Tư Hàn, hỏi "Có phải hay không?" Cảnh Tư Hàn nhét phần bánh kem cuối cùng vào trong miệng, nói "Đã quên." Cảnh mẹ "hứ" một tiếng; "Là con bé hồi còn nhỏ thường đi theo phía sau con kêu "Tư Hàn ca ca" đó" Cảnh Tư Hàn không lên tiếng, Cảnh mẹ cũng không để ý, vốn dĩ bà cũng không có ý gì khác, chỉ là tuổi lớn, nghe tin tức từ con cháu khó tránh khỏi cảm khái hai câu "thời gian nhanh như thoi đưa", lại quay đầu trò chuyện vài câu với ông xã. Cảnh Gia Dịch chơi điên cả một ngày, ngủ còn sớm hơn so với ngày thường mười lăm phút, Lạc Kim Vũ tạm thời không có buồn ngủ, chuẩn bị dựa vào trên giường đọc sách. Di động đặt ở trên tủ đầu giường vang lên "Đinh" một tiếng, Lạc Kim Vũ vội vàng lấy lại tắt đi âm thanh, nhìn Cảnh Gia Dịch, phát hiện bé không bị đánh thức vẫn đang ngủ ngon lành, lúc này mới mở khóa. WeChat, người gửi là Cảnh Tư Hàn. 【J Dương Dương ngủ rồi sao? 】 【 ừm, vừa mới ngủ. 】 Lạc Kim Vũ trả lời. Hình như Cảnh Tư Hàn vẫn luôn chờ, anh trả lời rất nhanh. 【 anh đang ở ngoài cửa, có tiện ra ngoài một chút không? 】 Lạc Kim Vũ nhìn đến tin tức này, nhếch mi. Bởi vì chân bị thương nên không tiện đi lại, Cảnh Tư Hàn ở dưới lầu một phòng cho khách, sao lại chạy đến lầu hai rồi? Cô tay chân nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cửa, thấy quả nhiên Cảnh Tư Hàn đang dựa vào trên tường đối diện. "Anh......" tầm mắt Lạc Kim Vũ dừng lại ở trên đùi anh, nhíu mày có chút lo lắng. Cảnh Tư Hàn biết cô muốn nói cái gì, cười nói "Không có việc gì, vận động có lợi cho gân cốt" Lạc Kim Vũ thấy anh xác thật không có vấn đề gì, gật gật đầu "Có việc sao?" Cảnh Tư Hàn đi đến phía trước một bước, rũ mắt nhìn cô, đi thẳng vào vấn đề, nói "Anh không thân với Nhạc An Đồng." Lạc Kim Vũ không nghĩ tới anh trăm cay ngàn đắng chạy lên là vì nói một câu như vậy, kinh ngạc "Nói vơi em cái này làm gì?" Tầm mắt Cảnh Tư Hàn xẹt qua bên cạnh, nhẹ giọng nói "Lo lắng em hiểu lầm." Nương theo động tác nghiêng đầu, Lạc Kim Vũ thấy được lỗ tai của ai đó đang ửng đỏ, nhìn thêm mấy lần. Cảnh Tư Hàn thế nhưng đang khẩn trương? Nhận ra điều này làm Lạc Kim Vũ cảm thấy hiếm lạ. Thật ra, trong lòng Lạc Kim Vũ là thật sự cảm thấy giữa Cảnh Tư Hàn từng có gì đó với Nhạc An Đồng, nhưng bộ dáng lúc này của Cảnh Tư Hàn quá mức nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến cô nhịn không được muốn hỏi đến tột cùng "Hiểu lầm cái gì? Quan hệ giữa hai người?" Cảnh Tư Hàn gật đầu "Anh cùng cô ta nhiều lắm là khi còn nhỏ đi theo cha mẹ cùng nhau tham gia tiệc hội, từng có vài lần tiếp xúc thôi, dù là trước đây hay là hiện tại, đều không có liên lạc với nhau" "Anh không phải thích cô ta sao?" Nghe anh nói quyết đoán như vậy, Lạc Kim Vũ theo bản năng hỏi ra miệng. Cảnh Tư Hàn nghe xong lời này, mày đều nhăn lại "Ai nói anh thích cô ta? Sao anh lại thích cô ta được? Người anh thích chính là......" Nói đến một nửa, Cảnh Tư Hàn đột nhiên dừng miệng, thật sâu mà nhìn Lạc Kim Vũ, nói "Anh thích ai, em không biết sao?" Lạc Kim Vũ bị anh hỏi cứng họng. Tay rũ hai bên, Cảnh Tư Hàn giật giật như muốn nâng lên, nhưng cuối cùng chỉ đành nắm chặt lại, anh nhìn người con gái trước mặt không chớp mắt, phảng phất như bị mê hoặc, mở miệng "Tại sao anh lại đầu tư 《 Về nhà 》, tại sao khi anh nghe được tin em gặp nạn thì bay thẳng đến thành phố N, tại sao anh lại lấy cớ chữa bệnh dọn vào ở nhà em, tại sao vào đêm giao thừa phong trần mệt mỏi anh phải mất công đưa mấy cái bắp tới tận cửa? Em, không biết sao?" Mỗi khi Cảnh Tư Hàn hỏi một câu, thì đi về phía trước một bước, hơi thở thuộc về giống đực ập vào trước mặt, cảm giác áp bức làm Lạc Kim Vũ nhịn không được lui về phía sau, thẳng đến khi phần lưng đụng vào vách tường, lui cũng không thể lui. Bởi vì từ phòng ra tới, Lạc Kim Vũ chỉ mặc một bộ quần áo mỏng ở nhà, giờ phút này phía sau là vách tường cứng rắn lạnh băng, phía trước là một vách tường cứng rắn ấm áp, băng hỏa đan xen vào nhau, làm cô lấy lại tinh thần. Đúng vậy, những chuyện này...., không phải cô không cảm nhận được Cảnh Tư Hàn có tình cảm đối với cô. Nếu Cảnh Tư Hàn nói dối, thật ra đều có tình cảm với cô với Nhạc An Đồng, hơn nữa còn lắc lư qua lại không quyết định được, thì cô chỉ việc một chân đá văng ra là được, chẳng lẽ còn có thể ngu đến mức để tra nam có cơ hội chân đứng hai thuyền? Mà nếu cốt truyện thật sự bởi vì cô đã đến mà có điều thay đổi, Cảnh Tư Hàn chỉ thích cô, vậy cô có cái gì cần bâng khuâng? Tóm lại quyền chủ động đều nằm ở trong tay cô, không phải sao? Suy nghĩ cẩn thận, Lạc Kim Vũ mắt hạnh nhíu lại, nhìn thẳng ánh mắt của Cảnh Tư Hàn, bước một bước về phía trước, quả nhiên phát hiện ánh mắt của người nào đó chợt lóe, sau đó lui ra sau. "Đúng vậy, tại sao vậy ta? Không bằng anh tới nói cho em biết đi, tại sao Cảnh tổng người đã từng đối xử lạnh lùng với em lại đột nhiên đổi tính, phải làm những việc này?" Khí thế ngay lập tức bị áp đảo, nháy mắt Cảnh Tư Hàn bị Lạc Kim Vũ dồn ngược trở về, thân hình anh rõ ràng cao to hơn so với Lạc Kim Vũ, lại cố tình bị dồn tới góc tường, khí tràng yếu dần xuống, một người đàn ông cao to ngược lại nhìn qua có chút ủy khuất. "Bởi vì, bởi vì......" Cảnh Tư Hàn liếc mắt, nghiêng đầu nhìn cánh tay thon dài chống ở gần đầu vai mình, gần trong gang tấc, ngửi được mùi hương cơ thể nhàn nhạt của ai đó, nhất thời trong đầu loạn cào cào, vòng quanh trong đó không thể thoát ra, nửa ngày mới thở dài, nói ra "Bởi vì, anh yêu em." Hai người cách rất gần, Lạc Kim Vũ cứ như vậy trơ mắt nhìn Cảnh Tư Hàn nói ra những lời này, vành tai lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ càng ngày càng đỏ, cố tình nét mặt vẫn giữ một bộ nghiêm túc, nhưng đôi mắt hơi lóe lại lộ ra đáy lòng khẩn trương. Lạc Kim Vũ nghe đến câu trả lời của Cảnh Tư Hà, trong nháy mắt, đáy lòng bỗng dưng rầm một cái, nhưng nhìn anh ra vẻ trấn định, trong lòng sinh ra ý muốn đùa giỡn, cô đột nhiên nhón mũi chân tiến đến gần bên tai Cảnh Tư Hàn, môi đỏ khẽ mở "Ok, anh thích em, em đã biết." Nói xong, Lạc Kim Vũ cũng không đợi Cảnh Tư Hàn đáp lại, lưu loát rút tay về sau đó lui lại mấy bước, ngăn một khoảng cách với anh. Cảnh Tư Hàn sửng sốt, nhìn thấy Lạc Kim Vũ đã trở tay chạm đến then cửa phòng ngủ chuẩn bị đi vào, nóng vội truy vấn "Em, cứ như vậy mà đi?" Lạc Kim Vũ mở then cửa, nhìn anh cười tươi sáng "Xuống lầu chú ý an toàn, ngủ ngon, Cảnh tiên sinh." Trái tim của Cảnh Tư Hàn lung lay khi bị nụ cười bất ngờ của cô tấn công, khi lấy lại tinh thần thì mới phát hiện người đã đi vào trong phòng khi nào không biết. Đứng ở tại chỗ, nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt trước mặt, cơ thể vẫn luôn trong trạng thái cứng còng của Cảnh Tư Hàn lúc này mới có thể thả lỏng xuống. Sau một lúc lâu, mới chậm rãi chà xát đôi tay đang rũ tại bên người, tiếp theo sau cúi đầu cười tự giễu. Ha, khẩn trương đến mức mồ hôi ra đầy tay, vô dụng. Hết chương 93 Lạc Kim Vũ là một trong số ít hoa đán nhỏ có kỹ thuật diễn tại giới giải trí, dựa vào sức lực của bản thân, tự nỗ lực phấn đấu đi từng bước một mới đoạt được giải thưởng ảnh hậu Kim Sư. *Hoa đán là tên gọi theo Kinh kịch của Trung Quốc, là cụm từ để chỉ người biểu diễn trên sân khấu mang giới tính được kịch bản hay, có danh, có tiếng, đỉnh cao cuộc đời gần trong gang tấc. Sau một giấc ngủ dậy, lại phát hiện bản thân xuyên vào một quyển ngôn tình máu chó vừa mới chửi vào đêm hôm được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn thành người trùng tên trùng họ với cô trong tiểu thuyết, mẹ ruột cặn bã của vật hy sinh nam Kim Vũ còn nhớ rõ, trước khi đi ngủ, trong lòng còn mắng...Chắc tác giả là anti fan của mình rồi!Cho nên mới viết ra loại tiểu thuyết ngôn tình xúc động đầy ngốc nghếch này!Hy sinh con trai, chỉ số thông minh dưới 0, là nữ phụ số N, còn cùng tên cùng họ với mình… Thật tức chết mà!Nếu đổi thành mình, kịch bản vật hy sinh giống như vầy, mình sẽ làm nhân vật từ vật hy sinh trở thành vai thì tốt rồi, cơ hội chứng minh đã Kim Vũ đè đè huyệt Thái Dương đang đau nhức, nằm ở trên giường yên lặng tiêu hóa thông tin về nguyên chủ là con riêng ngoài giá thú, dưới sự dạy dỗ của người mẹ thuộc hàng cực phẩm, ước mơ lớn nhất từ nhỏ chính là gả cho kẻ có tiền, cũng may, cha ruột cũng có chút tiếc, cô vắt hết đầu óc dùng kế bò lên giường tổng giám đốc bá đạo Cảnh Tư Hàn, nhưng kết quả lại không được như ý cùng, dựa vào đứa bé trong bụng mới được nhà họ Cảnh tiếp vào lại bị Cảnh Tư Hàn mãnh liệt phản đối, trở thành một giả phu nhân, không danh không phận sống trong nhà họ chủ làm giả phu nhân, làm cả đời, cho đến khi chết cũng không có chuyển chính chẳng khác gì một vị phi tần bị biếm lãnh cung, nhưng cô ta vẫn còn chưa từ bỏ ý định, luôn miệng khuyến khích con trai làm điều ác. Ý đồ đá xuống nam chủ, đoạt lấy quyền thừa kế, tự lên làm Hoàng Thái Hậu..Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn quả, không có gì gọi là ngạc nhiên, tự tìm đường chết là không thể được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn kêu cô ta chỉ là mẹ của vật hy sinh nam phụ kia chứ!!!May mắn là tuyến thời gian còn tương lai của Cảnh Tư Hàn còn chưa về nước, nam chủ còn chưa sinh ra. Hiện tại cô có thể rời khỏi nơi này, ở trong sách tiếp tục con đường minh tinh, đi lên đỉnh cao cuộc đời, lấy ảnh hậu làm mục có tin tưởng, dựa vào kỹ thuật diễn của mình, cô sẽ leo lên đỉnh cao thêm một lần nữa… Chẳng qua là vấn đề thời gian mà xong!Mặt!Suy nghĩ nửa ngày, vậy mà hiện tại gương mặt này trông như thế nào cũng không biết! Chắc là diện mạo không được đẹp, cho nên Cảnh Tư Hàn mới chướng mắt nguyên chủ như chóng vọt vào phòng tắm, nhìn vào gương trước bồn rửa mặt, Lạc Kim Vũ im lặng…Ha hả, quả nhiên tác giả là anti fan của cuộc có bao nhiêu chán ghét mới sáng tác ra một vai phụ thê thảm như vậy, ngay cả nốt ruồi son dưới khóe mắt cũng giống y như cô ngoài Kim Vũ không biết nói gì hơn, chống tay ở trên bồn rửa mặt, quan sá kỹ chất da… May là nguyên chủ bảo dưỡng rất tốt, còn tốt hơn làn da kiếp trước của xem như thở dài nhẹ nhõm một hơi!Cô nhắm mắt lại, bắt đầu tự hỏi bước tiếp theo sau khi rời khỏi nhà họ Cảnh phải làm gì để kiếm sống?!Khi cô đang chìm trong ảo tưởng bản thân một lần nữa đứng ở trên sân khấu rộng lớn nhận giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất. Bình tĩnh dõng dạc lớn tiếng nói lên cảm nghĩ đoạt giải…Đột nhiên cảm giác được có gì đó đang giật giật váy, còn chạm vào đùi phải của mình, Lạc Kim Vũ cau mày cúi đầu nhìn má! Quên mất con trai!"Mẹ! Hôm nay ba sẽ đến thăm chúng ta sao?" Thằng bé không cao bao nhiêu so với đầu gối của cô, ngưỡng đầu nhìn cô, giọng nói ngọng nghịu đặt câu Kim Vũ nỗ lực mò tìm trong trí nhớ của nguyên chủ… Thì nhớ ra, hôm nay là chủ sự yêu cầu của cha mẹ Cảnh, mỗi cuối tuần Cảnh Tư Hàn đều phải tận lực trở về nhà ăn cơm một lần, thuận tiện tiếp xúc với con anh ta chỉ là bị cha mẹ hối thúc liên tục, thấy phiền, mới ngẫu nhiên trở về ứng phó cho có vậy Cảnh Gia Dịch mới hỏi cô như thế giới cũ, Lạc Kim Vũ đặt hết tinh thần sức lực vào con đường sự nghiệp, không có thời gian yêu đương, chứ đừng nói có con. Trong suy nghĩ của cô, con cái là chướng ngại vật trên con đường sự khi cô nhìn vào gương mặt nhỏ tròn tròn, đôi mắt đen lay láy không chớp mắt kia đang nhìn vào mắt cô, nghĩ thầm Nhóc con! Cô thật sự không phải là mẹ của con đâu, chờ cô đi rồi, kết cục của con có lẽ sẽ tốt hơn một chút so với trong nguyên mới vừa nghĩ như vậy, trái tim đã nhẹ nhàng co rút đau Kim Vũ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Cảnh Gia Dịch, trả lời "Sẽ trở về, có lẽ còn mang theo quà cho con nữa!"Bởi vì tối hôm qua cô nghe mẹ Cảnh gọi điện thoại nhắc nhở, tuần trước Cảnh Tư Hàn không trở về, lần này trở về khả năng mang theo quà tặng tính ra rất Gia Dịch nghe xong, mắt đen lập tức sáng lên, bé dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm của mình nắm lấy tay mẹ, biểu tình đầy ngạc nhiên "Thật, thật vậy ạ?!"Con tim Lạc Kim Vũ bỗng dưng mềm nhũn, cười nói "Thật!"Cảnh Gia Dịch bậm bậm miệng nhỏ, cười vui vẻ. Nhưng chỉ chốc lát sau, bé lại lén nhìn mẹ, cẩn thận hỏi "Vậy ba cũng sẽ có quà cho mẹ sao?"Lạc Kim Vũ không thèm để ý, trả lời "Chắc không có đâu!"Cảnh Gia Dịch vươn hai tay nhỏ, nghiêng người về phía trước, ôm lấy mẹ mình, gương mặt nhỏ dính sát vào cổ, nhỏ giọng nói "Không sao đâu ạ, nếu ba tặng quà cho con, con sẽ tặng lại cho mẹ, như vậy mẹ cũng có được quà ba tặng nha!"Lạc Kim Vũ nghe xong chấn động, lập tức nhớ lại khoảng thời gian từ khi bé bắt đầu biết nói…Nguyên chủ vô cùng nghiêm khắc với bé, muốn bé nghe lời, hiểu chuyện, còn phải làm người nhà họ Cảnh vui vẻ. Không những vậy, cô ta còn luôn miệng khóc lóc kể lể bản thân vì bé mà bị bao nhiêu là ủy khuất…Dạy bé, sau khi trưởng thành nhất định không thể quên công ơn nuôi dưỡng của mình, bla bla bla....Lúc đó, thằng bé mới hơn hai tuổi chứ mấy, nhưng đã thật sự nghe hiểu được. Rõ ràng bản thân vô cùng chờ mong quà tặng từ ba, lại nguyện ý đưa ra vì an ủi theo sóng mũi hơi hơi đau xót, sắp kiềm chế không đuọc tuyến nước mắt. Lạc Kim Vũ vươn tay ôm lấy cậu bé trước mặt, ngửi hương vị sữa trên người bé, không biết tại sao mà cảm thấy rất an là cảm giác huyết mạch tương liên sao? Lạc Kim Vũ nghĩ thầm.【Góc kiến thức Huyết mạch tương liên máu mủ ruột rà, có mối quan hệ ràng buộc huyết thống.】"Mẹ đừng khóc!" Cảnh Gia Dịch từ trong lòng ngực Lạc Kim Vũ ngẩng đầu lên, âm cuối run run, thật sự sắp Kim Vũ vội vàng nhìn bé tươi cười, đôi mắt xinh đẹp lập tức trở nên cong cong như trăng lưỡi liềm, toàn thân bao trùm hơi thở dịu dàng mà chính cô cũng không biết."Mẹ không khóc, mẹ đang rất hạnh phúc!"Cảnh Gia Dịch ngơ ngác nhìn mẹ bé, lẩm bẩm nói "Mẹ, hôm nay mẹ cười lên cũng thật đẹp!"Lạc Kim Vũ nghe xong, không thể không cười ha ha, thật đúng là đồng ngôn vô kỵ.【Góc kiến thức Đồng ngôn vô kỵ Trẻ con không biết nói dối, chúng chỉ biết nói ra suy nghĩ thật trong đầu, mặc kệ trường hợp, hay là bất kỳ người nào, chúng đều không kiêng kỵ, nghĩ sao nói vậy.】Quả nhiên, loại khích lệ này đều làm người cảm thấy thoải dùng lực cánh tay ôm bé lên, Cảnh Gia Dịch giật mình phát ra một tiếng hô nhỏ, bỗng phát hiện, xưa nay mẹ đều nghiêm khắc với mình, giờ đây lại muốn chơi với mình, không thể không cất tiếng cười giòn cười yêu kiều đầy dịu dàng quyến rũ của người con gái, đan xen, chồng lên tiếng cười trong sáng như tiếng chuông của trẻ con, xuyên thấu qua cửa sổ đang rộng mở, theo gió đầu thu truyền ra xa, lan rộng ra Tư Hàn mới vừa bước vào trong sân thì đã nghe được động tĩnh từ lầu hai, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn đến làn gió nhẹ thổi bay bức rèm màu trắng hơi mỏng phía cửa đoạn cánh tay ngọc thoáng xuất hiện, lưu lại một bóng dáng mông lung đầy yêu sân vườn, người làm vườn đang tưới nước, nhìn thấy Cảnh Tư Hàn, cười chào "Thiếu gia, ngài đã về rồi, khó trách tâm trạng hôm nay của phu… Lạc tiểu thư và tiểu thiếu gia tốt như vậy!"Lạc Kim Vũ yêu cầu người làm trong nhà họ Cảnh kêu cô bằng phu nhân, nhưng tất cả mọi người đều là người làm lâu đời của nhà họ Cảnh, ai cũng biết rõ mọi làm trò trước mặt Cảnh Tư Hàn xưng hô như vậy, chẳng khác nào vác đen đủi trên nhiên, Cảnh Tư Hàn nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, gật đầu, cầm hộp đồ chơi trong tay đi vào Cảnh - Cảnh Sùng Sơn, đang ngồi sô pha phòng khách đọc báo, nhìn thấy con trai về, vẻ mặt vẫn nghiêm túc "Về rồi à!"Cảnh Tư Hàn chào một tiếng "Ba."Thấy Mai Uyển cẩn thận ôm một bình hoa mới vừa cắm xong từ bên hông cửa phòng khách đi ra, mẹ Cảnh nhìn thấy món đồ chơi trong tay con trai, cười nói "Mua thì tốt rồi, mau tặng cho Gia Dịch đi, khẳng định thằng bé sẽ hạnh phúc đến phát điên luôn! Thuận tiện kêu Kim Vũ rời giường xuống ăn cơm sáng giùm mẹ đi con!"Vẻ mặt Cảnh Tư Hàn không kiên nhẫn "Đã mấy giờ rồi còn phải bắt người đi mời mới chịu xuống?""Con hiểu lầm rồi!"Mẹ Cảnh lắc đầu, giải thích "Tuần trước Gia Dịch bị bệnh, Kim Vũ chăm sóc mấy ngày liền, kết quả thằng bé thì hết bệnh, ngược lại đến lượt con bé bị bệnh, còn chưa có khỏe nữa."Cảnh Tư Hàn vừa định vẫy tay kêu người làm, Cảnh Sùng Sơn như mọc một đôi mắt từ phía sau, ngẩng đầu, lớn giọng nói "Con trai của mày, mày không chăm sóc, ngoại trừ mẹ thằng bé ra thì còn có ai?! Chẳng lẽ mày còn muốn hai cái thân già này thức suốt đêm chăm sóc giùm con của mày nữa sao hả thằng bất hiếu kia!!!"Cảnh Tư Hàn môi mỏng bậm chặt, cuối cùng vẫn cất bước đi lên tới trước cửa, Cảnh Tư Hàn giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa, tiếng cười "Ha ha hi hi" trong phòng lập tức đột nhiên im gái đứng ở mép giường ngẩng đầu, nụ cười bên miệng còn chưa kịp giấu đi, khóe mắt đuôi lông mày còn mang theo một tia phong tình động lòng chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu trắng tơ tằm, bên trong không mặc áo ngực. Bởi vì khom lưng đùa giỡn với con trai, động tác quá mạnh lộ ra hơn nửa bầu ngực tuyết trắng, thậm chí mơ hồ nhìn thấy đỉnh phấn hồng nho nhỏ lẽ là bởi vì ngược sáng, cho nên làm toàn thân bao trùm một lớp ánh sáng màu vàng nhạt, vô cùng dịu dàng tốt đẹp…Cảnh Tư Hàn không khỏi ngưng thở trong chốc lát. Ngay sau đó anh lập tức nhíu mày dời tầm mắt "Mặc cái gì!"Lúc này, Lạc Kim Vũ mới phát hiện bản thân mặc rất mỏng, cô hô nhỏ một tiếng, nhanh chóng giơ tay che lại trước ngực, không vui chất vấn "Anh không biết có câu phi lễ chớ nhìn sao?"Cảnh Tư Hàn bất ngờ, sau đó cười lạnh "Làm ra vẻ!"Lạc Kim Vũ không còn gì để cãi lại, làm một người cho không, đưa tới tận cửa, nói những lời này với Cảnh Tư Hàn khá là dối trá, cô không khỏi âm thầm "Hừ" một tay cầm lấy áo khoác ngủ vắt trên ghế, bao bọc lấy cơ thể, khổ không nói nên lời, tất cả là tại nguyên chủ mà ra, giờ bắt cô phải bồi nồi thế này…Cảnh Gia Dịch lại không chú ý đến chuyện này, bò từ trên giường xuống, vui vẻ bước từng bước chân ngắn nhỏ chạy tới phía ba mình, rồi lại dừng lại ở nửa đường, có chút thấp thỏm, nhẹ giọng gọi một tiếng "Ba!"Cảnh Tư Hàn híp mắt nhìn con trai, vươn tay quắc bé "Lại đây!"Cảnh Gia Dịch lập tức lao tới, chặt chẽ nắm lấy tay Tư Hàn xoay người, tính đi rồi chợt dừng lại, không có quay đầu, dùng giọng lạnh lùng nói "Thay quần áo xong, lập tức đi xuống!"Hết chương 1 Sáng ngày hôm sau, Cảnh Gia Dịch còn chưa mở mắt, cái mũi nhỏ đã giật giật, ngửi được hương vị quen thuộc làm bé an trở mình, quả nhiên nhìn thấy mẹ đang nằm nghiêng ngủ ở bên cạnh. Bé nhẹ nhàng di chuyển chân ngắn nhỏ, từ chỗ nằm lăn một vòng đến cạnh mẹ, mắt tròn xoe chớp chớp, bỗng chốc cười cong như trăng tốt, mẹ đã về rồi!Cảnh Gia Dịch lăn một cái vào ngay trong lòng ngực Lạc Kim Vũ, cọ cọ trên người cô giống như một chú cún được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn ra, khi Cảnh Gia Dịch sột soạt thức dậy cô đã tỉnh, chỉ muốn nhìn bé đến tột cùng muốn làm cái gì, kết quả thằng nhóc này lăn vào trong lòng ngực cô, nhìn dáng vẻ chắc là còn tính nướng tiếp một giấcTính trẻ con chợt nhảy ra, Lạc Kim Vũ vươn tay, trực tiếp ôm bé nhắc lên trên "Ây da! Xem mẹ bắt được cái gì nè ta, ủa, có phải là cục cưng bé nhỏ nhà chúng ta không vậy?"Bé giật mình nửa giây, lập tức nhào lên ôm mẹ, nằm bò ' Ha ha ' cười "Là Dương Dương, là cục cưng bé nhỏ của mẹ!"Lạc Kim Vũ giơ tay nhéo chóp mũi con trai, cười nói "Còn tự kêu bản thân là cục cưng bé nhỏ! Xấu hổ xấu hổ quá đi."Cảnh Gia Dịch vươn tay nhỏ ôm cổ mẹ, chôn mặt vào vai cô không nâng đầu lên, trong miệng mãi lẩm bẩm "Thực sự là cục cưng bé nhỏ mà, là cục cưng của riêng mẹ thôi à!"Lạc Kim Vũ bị bé nói đến cảm động, xoa xoa đầu tóc xù xù mượt như tơ của con trai bé nhỏ, nói "Đúng vậy, Dương Dương chính là cục cưng nhỏ bé của mẹ. Hôm nay cục cưng bé nhỏ có muốn làm gì không? Cả ngày hôm nay mẹ đều thuộc về một mình cục cưng bé nhỏ đó nha!"Cảnh Gia Dịch từ trong ngực cô ngẩng đầu, hỏi "Cái gì cũng có thể?""Đương nhiên! Ai kêu mẹ của con yêu nhất cục cưng bé nhỏ đáng yêu này đâu!" Lạc Kim Vũ gật đầu, hôn lên trán bé."Con muốn cưỡi ngựa nhỏ!"Cảnh Gia Dịch hai mắt sáng lên, tiếp tục nói "Giống... Giống như trong TV á, ngựa nhỏ xoay vòng vòng, rất đáng yêu."Lạc Kim Vũ vui vẻ nghe bé nói, không ngờ con trai của cô còn có lòng thiếu nữ, muốn cưỡi vòng xoay ngựa gỗ nữa chứ."Chuyện nhỏ!" Lạc Kim Vũ xoay người ngồi dậy, Cảnh Gia Dịch lập tức tự giác mở ra hai chân bám chặt vào hông cô, giống như bạch tuộc bám vào con Kim Vũ một tay nâng mông bé ước lượng, đứng lên đi vào phòng tắm "Rời giường thôi nào, rửa mặt xong chúng ta đi cưỡi ngựa nhỏ hen!""Ai da! Thiếu gia hôm nay đến sớm quá ta? Muốn ăn sáng luôn không, để tôi xuống bếp làm mấy món?" Má Trương từ phòng bếp đi ra, vừa lúc nhìn thấy Cảnh Tư Hàn đang đứng ở cửa đổi giày."Không cần đâu má Trương, con đã ăn rồi!" Cảnh Tư Hàn thay dép lê, cầm lên cái túi to to nằm bên chân, đi vào phòng được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé."Úi cha! Cái này là mua cho Dương Dương sao?" Má Trương nhìn thấy cái túi to, nhìn xuyên qua bên trong thấy mấy hộp đồ chơi, có chút kinh Tư Hàn đặt túi đồ chơi lên trên bàn trà, bởi vì quá lớn nên còn cao hơn sô pha "Thằng bé rất thích chơi xe ô tô!"Má Trương cười đến nheo mắt "Đúng vậy, gần đây phu nhân và Lạc tiểu thư lại mua thêm cho bé không ít xe mới!"Cảnh Tư Hàn gật đầu, nhìn thoáng qua mọi góc trong phòng khách, má Trương thấy, lập tức nói "Phu nhân lên lầu thay quần áo, nói là hôm nay muốn dẫn Dương Dương đi công viên giải trí chơi.""Công viên giải trí?""Đúng vậy, không phải phía đông thành phố mới mở một công viên giải trí khá lớn sao? Lạc tiểu thư nói nhân dịp được nghỉ, có thời gian rảnh nên muốn dẫn Dương Dương đi chơi, phu nhân cũng đi. Nhìn thời gian chắc cũng sắp…" Má Trương nói chưa xong, thì thang lầu đã vang lên tiếng bước Tư Hàn quay đầu, nhìn thấy một lớn một nhỏ mặc quần áo giống nhau, đang đi từ lầu hai xuống, quần yến jean màu xanh phối với áo thun trắng, túi yến jean trước ngực thêu một con vịt màu vàng."Ba!" Cảnh Gia Dịch đi đến nửa đường nhìn thấy Cảnh Tư Hàn, vui vẻ chạy nhanh xuống lầu, biến thành nhảy nhảy như chú cóc Lạc Kim Vũ đã nắm chặt tay bé, nhưng Cảnh Tư Hàn nhìn thấy hành động của bé có chút nguy hiểm, cất bước đi lên đứng ở bậc cầu thang, nhắc nhở "Đi đàng hoàng!"Cảnh Gia Dịch lại nghe không hiểu mấy từ này có ý gì, cuối cùng còn mấy bậc, bé trực tiếp hai nhập thành một, thẳng tắp nhảy xuống. Lạc Kim Vũ sốt ruột la "Cẩn thận", Cảnh Tư Hàn một tay bế con trai, một tay đỡ mông bé."Ba cũng đi công viên giải trí với con nha!" Cảnh Gia Dịch ôm cánh tay ba, nâng đầu nhỏ Tư Hàn còn chưa kịp mở miệng từ chối thì Lạc Kim Vũ đứng ở bậc thang đã trả lời thay anh "Ba rất bận, không có thời gian đâu con! Ngoan, mẹ và bà nội đi với con là được rồi!"Cảnh Gia Dịch nghe xong không vui, miệng nhỏ chu chu lên. Cảnh Tư Hàn xoa nhẹ đầu con trai, nâng đầu nhìn Lạc Kim vì đi công viên giải trí nên Lạc Kim Vũ ăn mặc trang điểm biến hóa thành thiếu mặt trắng như sứ, hai má không đánh tự nhiên hồng, môi căng mọng đỏ hồng, tóc thắt bím chia đều hai bên, đuôi tóc xả trước ngực, nhìn rất giống học sinh cấp đứng ở trên cầu thang, tuy có mang dép lê nhưng lại chỉ cao bằng Cảnh Tư Hàn, tầm mắt hai người lập tức va chạm vào hôm qua mới mượn rượu ôm người ta khóc lóc thảm thiết, hôm nay Lạc Kim Vũ đã đánh trống lảng, cô chuyển mắt nhìn con trai, vươn tay nói "Đi thôi, mẹ bế con đến sô pha ngồi chờ bà nội xuống.""Tư Hàn đã trở lại rồi sao?"Giọng nói của mẹ Cảnh vang lên "Vừa lúc, con lái xe đưa Kim Vũ và Dương Dương đi dùm mẹ cái, mới vừa nãy đang thay quần áo không biết sao thấy chóng mặt quá, cũng không biết có phải bị lên huyết áp hay không nữa?""Chóng mặt?"Lạc Kim Vũ quay người lại, bước nhanh lên cầu thang đỡ mẹ Cảnh đi xuống "Hiện tại mẹ cảm thấy thế nào? Con gọi điện kêu bác sĩ La đến nha, thôi, để con đưa mẹ đi bệnh viện cho chắc!"Cảnh Tư Hàn nhìn Lạc Kim Vũ chạy lại đỡ mẹ mình, ánh mắt đầy quan tâm, trong lòng hơi cảm động, anh cũng lên tiếng "Mẹ đi chậm một chút, để con lái xe đưa mẹ đi bệnh viện kiểm tra!"Mẹ Cảnh nhìn hai người vẫy vẫy tay, cười nói "Mấy đứa cần gì phải làm rối lên như vậy, chỉ chóng mặt có một chút thôi, mẹ nằm nghỉ một lát là hết."Cảnh Tư Hàn nhíu mày "Như vậy sao được, nếu không thoải mái thì phải sớm kiểm tra mới hết bệnh!"Mẹ Cảnh nhìn thằng con ngu ngốc của mình, bực mình gằng giọng, nói "Bệnh cũ của mẹ không phải con không biết, mỗi năm đều kiểm tra sức khoẻ định kỳ, con còn muốn kiểm tra ra cái gì nữa hả?""Chắc là do ăn uống không tiêu thôi, chút nữa mẹ kêu má Trương liên hệ bác sĩ La lại đây một chuyến là được. Con chỉ cần thay mẹ làm tài xế chở hai mẹ con Kim Vũ đi công viên giải trí chơi là được, lăng nhằng làm cái gì?"Lạc Kim Vũ nghe xong, rốt cuộc nhớ tới, sức khỏe của ba Cảnh và mẹ Cảnh cũng không được tốt lắm. Cho nên má Trương rất chú ý ẩm thực hằng thực đơn chế biến mấy món ăn rất là khỏe mạnh, cơ bản không có khả năng xuất hiện tình huống này… Giờ thì cô đã hiểu, hoá ra mẹ Cảnh chỉ muốn tạo cơ hội cho Cảnh Tư Hàn ra ngoài chơi với mẹ con cô."Mẹ, một mình con dẫn Dương Dương đi cũng được, mẹ đừng nhọc lòng làm gì." Lạc Kim Vũ lập tức Cảnh lắc đầu "Hôm nay là cuối tuần, khẳng định sẽ có rất nhiều người, một mình con sao có thể trong thằng bé được? Hai người thay phiên trông coi sẽ tốt hơn."Lạc Kim Vũ còn muốn nói nữa, vừa mở miệng đã bị mẹ Cảnh cắt ngang "Con nghĩ kỹ đi, lỡ như con muốn đi toilet, đến lúc đó ai giữ Dương Dương?""Con..."Mẹ Cảnh vỗ vỗ mu bàn tay của cô "Nghe lời mẹ đi!"Lạc Kim Vũ ôm một tia hy vọng cuối cùng, nhìn Cảnh Tư Hàn, giả cười hai tiếng "Ba Dương Dương bận rộn như vậy, làm sao có thời gian rảnh kia chứ. Đúng không? Mẹ cũng đừng làm khó anh ấy."Cảnh Tư Hàn nghe xong, đáy mắt hiện lên nghi từ đầu cô ta đã giúp anh tìm lấy cớ, nhìn là biết không muốn anh đi Gia Dịch dựa vào trên đùi ba mình, giọng nói rầu rĩ "Ba lúc nào cũng bận, vậy khi nào ba mới có thời gian..."Cảnh Tư Hàn khom lưng bế con trai lên, giọng nam trầm thấp nghe rất quyến rũ "Hôm nay có, hiện tại xuất phát, như thế nào, con có thích không?""Thật sao! Yahoo!" Cảnh Gia Dịch lập tức hoan nói của anh làm mẹ Cảnh ngẩn người, bà chuẩn bị sẵn sàng kịch bản 'cao ngạo hếch cầm ra lệnh cho con trai', kết quả nó một câu cũng chưa cãi lại, đã đồng ý rồi!Lạc Kim Vũ cũng mang một gương mặt không tin, đây là Cảnh biến thái sao?Chẳng lẽ giống đồng hương, cũng là người xuyên không?Cảnh Tư Hàn dùng khóe mắt liếc thấy vẻ mặt 'kế hoạch thất bại' của cô, lại cảm thấy vui vẻ yêu xe từ gara chạy ra khỏi cửa dinh thự nhà họ Cảnh, Mai Uyển nhịn không được ca hát vài câu, má Trương đứng ở bên cạnh, nhìn thấy phu nhân vui vẻ, bà cười nói "Hôm nay tâm trạng của phu nhân thật vui vẻ!"Mẹ Cảnh vỗ vỗ cánh tay của bà, thở dài nói "Tư Hàn rốt cuộc cũng giống một người cha rồi.""Dù sao cũng là cha con ruột, Dương Dương lại ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, sao cậu ấy lại không có chút cảm giác nào được."Má Trương nói, giơ tay đỡ Mai Uyển "Để tôi gọi điện kêu bác sĩ La đến..."Mẹ Cảnh giận liếc bà "Bà còn không biết tôi bị bệnh thật hay giả nữa sao mà còn hỏi?"Nói nói, hai người cười ha hả đi vào nhà.*****************************Xe vững vàng chạy trên Gia Dịch ngồi vào ghế dành cho trẻ em, vui vẻ đá chân qua lại, đây là lần đầu tiên bé đi ra ngoài chơi cùng với ba và nữa còn là đi công viên giải trí cưỡi ngựa nhỏ nha! Đây quả thực là chuyện tốt nhất xảy ra với bé, còn tốt hơn so với việc không mặc tã Kim Vũ cầm bình sữa giữ nhiệt của Cảnh Gia Dịch, ngồi ở bên cạnh nghĩ thầm Thì ra lần trước cô không có nhìn lầm, Cảnh Tư Hàn thật sự gắn ghế dành cho trẻ nhìn bé vui vẻ đến muốn nhảy tưng tưng, ban đầu muốn ngầm thương lượng với Cảnh Tư Hàn, kêu anh bỏ hai mẹ con xuống ngay đầu đường, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của bé thì cô nói không nên không có quyền lợi cướp đoạt hạnh phúc được ba yêu thương’ của con trai, cho dù cô là mẹ của bé đi chăng Kim Vũ giương mắt nhìn người đàn ông đẹp trai nam tính đang chú tâm lái xe, thở nếu Cảnh Tư Hàn đã đồng ý, thì cô coi như có thêm tài xế đi theo là được. Dù sao mẹ Cảnh nói không sai, nhiều người sẽ tốt hơn, bằng không lỡ như có chuyện gì xảy ra, hối hận cũng không như vậy, cục tức tích tụ trong ngực Lạc Kim Vũ cuối cùng cũng tan biến, trong lòng vui vẻ cũng có tâm trạng chơi đùa cùng bé, hai mẹ con hi hi ha ha, không khí trong xe nháy mắt náo nhiệt hẳn Tư Hàn từ kính chiếu hậu nhìn một lớn một nhỏ mặc đồ giống nhau ngồi đùa vui ở băng ghế sau, bỗng dưng cảm thấy trong lòng vô cùng bình viên giải trí là hạng mục mới nhằm nâng cao đời sống và kinh tế mà chính quyền Thành phố Du vừa mới đề ra, không chỉ có nhiều trò chơi kèm theo thiết bị hiện đại, mà còn có thủy cung, viên bảo tàng... Là một nơi vui chơi giải trí dành cho mọi lứa chừng đi khoảng bốn mươi phút, ba người đã tới mục đích tiến quân ngày hôm Kim Vũ treo bình sữa giữ nhiệt lên cổ Cảnh Gia Dịch, duỗi tay bế bé xuống xe. Cảnh Gia Dịch đứng yên để mẹ giúp mình chỉnh sửa lại quần áo, đôi mắt đen nhánh không chớp mắt nhìn cửa lớn công viên giải trí được làm theo phong cách cổ tích, hận không thể lập tức bay vào Kim Vũ nhét vạt áo vào trong quần, lại vuốt vuốt tóc của bé "Đẹp trai rồi! Đã quay trở lại thành một cậu bé đáng yêu rồi đó!"Cảnh Gia Dịch vừa nghe cô nói " Đẹp trai rồi", lập tức nhịn không được cười tươi, nắm lấy tay mẹ chạy lại cổng lớn "Nhanh lên, mẹ, con muốn cưỡi ngựa nhỏ!""Chậm một chút ~ chậm một chút! Cẩn thận té bây giờ!" Lạc Kim Vũ nắm chặt tay bé, cũng chạy Tư Hàn khóa xe, nhìn hai mẹ con cười ha ha dần dần chạy ra xa, giật mình trong giây lát, thực mau cũng đi nhanh thứ nhất đương nhiên là đi thẳng đến nơi cậu bạn nhỏ Dương Dương mong nhớ ngày đêm ~ Vòng xoay ngựa sánh với những trò khác trong công viên giải trí, thì vòng xoay ngựa gỗ rất ít người lớn, phần đông đều giống Cảnh Gia Dịch, đều là trẻ em lôi kéo theo ba mẹ nhiên có mấy cô gái mười lăm, mười sáu chạy lại chơi, chủ yếu là tự Kim Vũ nắm tay Cảnh Gia Dịch, đứng đợi không bao lâu sẽ đến lượt hai mẹ con, suy xét về tính an toàn, cô lựa chọn ôm bé ngồi chung một con ngựa độ vòng xoay ngựa gỗ không nhanh, khi chuyển động sẽ lên xuống cao thấp phập phồng, Cảnh Gia Dịch bám móng vuốt nhỏ ôm cổ ngựa cười "hi ha" không ngừng, trong miệng còn vui vẻ hét lên "Đi, ngựa nhỏ, đi, đi, đi!"Cảnh Tư Hàn dựa vào vòng bảo hộ đứng ở bên ngoài chờ, liếc mắt đã nhìn thấy hai mẹ con mặc đồ đôi rất bắt mắt, Cảnh Gia Dịch ngồi ở trên ngựa gỗ, quơ quơ tay nhỏ nhìn anh kêu lên "Ba ơi!"Cảnh Tư Hàn bị nụ cười hồn nhiên của con trai lây nhiễm, khóe miệng hiếm khi cong lên, ngay cả đôi mắt đều mỉm cười, anh lên tiếng trở về một câu "Ngồi cẩn thận!"Sao mà bé nghe vào được, mẹ còn ôm bé mà. Vì thế rất nhanh, bé đã quên mất lời của ba, Cảnh Tư Hàn bất đắc dĩ lắc lắc đầu."Đi cùng con trai đến chơi sao?" Bên cạnh vang lên một giọng nam nghe không trầm Tư Hàn quay đầu lại, thấy một người đàn ông có vẻ ngoài hiền lành, hơi nhỏ con hơn so với anh, mơ hồ trả lời "Ừm."Người đàn ông kia cũng không ngại sự lạnh nhạt của anh, ngược lại vô cùng tự quen thuộc mà chỉ vào hai mẹ con trên ngựa gỗ, khoe khoang nói "Đó là vợ và con gái của tôi! Xinh đẹp không? Ha ha ha!"Cảnh Tư Hàn nhìn theo phương hướng anh ta chỉ, khách quan mà nói, nhan sắc của hai mẹ con kia chỉ có thể xem như bình thường, nhưng có lẽ là do tâm trạng tốt, hiếm khi anh trò chuyện cùng người lạ, gật đầu "Đẹp.""Anh em thật tinh mắt nha!" Người đàn ông kia ngửa đầu 'ha ha' cười hai mau, ngựa gỗ của Cảnh Gia Dịch và Lạc Kim Vũ đã di chuyển lại gần anh, cậu bạn nhỏ Dương Dương đã quen dần với tốc độ và độ cao này, lại ỷ vào có mẹ ôm ở phía này lớn mật buông lỏng hai tay, nhìn thấy ba mình, giơ cao hai tay, vẫy vẫy nhìn anh cầu khen ngợi "Ba nhìn con nè!"Cảnh Tư Hàn đang muốn kêu bé chú ý an toàn, bắp tay đã bị người bên cạnh vỗ vỗ, tiếp theo sau nghe được giọng nói đầy kinh ngạc của anh ta "Nhìn không ra nha anh em, cậu em bao lớn rồi? Tôi nhìn còn tưởng rằng cậu còn nhỏ tuổi hơn tôi nhiều đó!""Con gái lớn nhà anh đang học cấp hai hay cấp ba? Thằng con trai lớn nhà tôi chắc cũng bằng tuổi con gái nhà anh, sắp lên đại học rồi, đang cố sức học tập kìa, hôm nay phải học bù nên không có tới..."Cảnh Tư Hàn Nà ní??Hết chương 39 Lạc Kim Vũ nghe tiếng hít thở của Cảnh Gia Dịch dần dần vững vàng, tay chân nhẹ nhàng xê dịch cơ thể bé hướng lên trên, để tránh đè ép gương mặt, làm hô hấp không Gia Dịch trong lúc ngủ mơ cũng cảm nhận được cơ thể bị di chuyển, lông mày nhỏ hơi hơi nhíu lại, lẩm bẩm gọi một tiếng "Mẹ."Lạc Kim Vũ không dám lại chạm vào người bé, nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực nhỏ của bé, mắt thấy mày nhỏ dần buông lỏng ra. Lúc này mới vươn tay phải lấy gối, nằm nghiêng cẩn thận quan sát trước cô chưa từng tưởng tượng ra đứa con trong tương lai của mình sẽ như thế nào, sẽ giống ba hay là giống mẹ?Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn tại xem ra, hình như giống cô nhiều trán no đủ, lông mi đen cong vút, miệng nho nhỏ chúm chím, thậm chí ngay cả hai cái xoáy trên đỉnh đầu đều giống y như và mắt lại giống ba, lúc nhíu mày càng mũi nhỏ hình như có hơi thấp, không biết lớn lên có cao như ba thằng bé hay không?Lạc Kim Vũ nhìn nhìn, không biết đến tột cùng là bị nguyên chủ ảnh hưởng, hay là tình mẹ trước kia ẩn sâu trong lòng nay nhờ vậy mà toả sáng, nhịn không được hôn một cái lên trên trán của phải rời khỏi nhà họ Cảnh, thay đổi vận mệnh vật hy sinh nữ phụ, nhưng còn thằng nhóc này thì sao đây?Nếu bé tiếp tục ở lại nhà họ Cảnh, liệu bé có thể thoát khỏi số phận trở thành cục đá kê chân trên con đường phát triển tình cảm của nam nữ chủ?Hay là vẫn thoát không khỏi vận mệnh đã được định sẵn như trong nguyên tác?!Nếu cô đã chiếm cơ thể của nguyên chủ, như vậy thằng nhóc này cũng đã trở thành trách nhiệm của một người vẫn là đi, đi hai người không phải cũng là đi sao?Dù sao Cảnh Tư Hàn cũng không thích đứa con trai này, không chừng còn hận không thể làm cô nhanh nhanh mang rắc rối nhỏ này rời khỏi cuộc sống của anh ta?Nhưng còn cha mẹ Cảnh... Có khả năng sẽ phiền phức. Hơn nữa, quan trọng nhất chính là hiện tại cô không có một đồng cắc nào trong túi!!!Tâm nguyện suốt đời của nguyên chủ chính là gả vào nhà giàu, làm con dâu nhà giàu quý tộc, ăn không ngồi rồi, tiền đếm không hết, còn vụ ra ngoài lao động kiếm sống... Đừng mơ, không có khả được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn chủ quá tự cao tự đại, nói thẳng là nghèo mà được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn điểm cô ta mang thai Cảnh Gia Dịch còn đang học đại học, vẫn chưa tốt nghiệp. Vì sinh con nên học đến năm thứ ba đã nghỉ học, sau khi sinh, trực tiếp dọn vào ở trong dinh thự nhà họ Cảnh, bắt đầu thăng chức làm được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Uyển đối với cô ta rất hào phóng, cho không ít tiền tiêu vặt mỗi tháng, nhưng nguyên chủ ngoài nuôi mẹ ruột, còn tiêu sài phung phí vào quần áo và mớ trang gửi ngân hàng một cắc cũng không có, tiền nợ trong thẻ tín dụng mỗi tháng còn phải nhờ nhà họ Cảnh trả cô phải rời khỏi nhà họ Cảnh, tình trạng hiện tại trước mắt...Một, không có không công không có tiền, còn mang theo một đứa trẻ, thực sự có chút túng nghĩ nửa ngày, Lạc Kim Vũ quyết định ngày mai hẹn Vân Tú Mẫn, mẹ ruột của nguyên chủ ra gặp chủ đối xử với mẹ ruột rất chân Kim Vũ trong lòng âm thầm nghĩ, nếu cô gặp khó khăn, mẹ nguyên chủ có thể ra tay giúp đỡ một chút. Nếu tương lai cô bận việc, không có thời gian chăm sóc bé, để bé cho bà ngoại trông cô cũng yên ý tưởng rất hay, nhưng hiện thực lại hung hăng cho Lạc Kim Vũ một cái tát khá đau."Cái gì?! Mày phải rời khỏi nhà họ Cảnh? Như vậy sao được? Tao không đồng ý!"Lạc Kim Vũ nhìn quý bà ăn mặc sang trọng ngồi đối diện với mình, vừa rồi còn giữ thái độ thân mật, nháy mắt thay đổi sắc mặt như xiếc mặt nạ, đột nhiên phát hiện chuyện cũng không có đơn giản như bản thân cô nghĩ."Hiện tại mày ở nhà họ Cảnh không phải còn rất tốt sao? Ba mẹ Cảnh Tư Hàn thích Dương Dương như vậy, mày lại cố gắng thêm một chút nữa, cố gắng bắt lấy trái tim của Cảnh Tư Hàn thì cái vị trí Cảnh thiếu phu nhân này còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay mày hay sao?"Vân Tú Mẫn cũng phát hiện thái độ cự tuyệt vừa rồi của bà quá cưỡng này giọng điệu dịu dàng lại không ít, cầm tay Lạc Kim Vũ nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói "Nhiều năm như vậy, hai mẹ con mình cũng ăn không ít khổ, con đều đã quên sao?""Con sống tốt, mẹ mới yên tâm.""Tương lai, Cảnh Tư Hàn hoàn toàn tiếp quản Cảnh thị, đến lúc đó không phải tất cả tài sản nhà họ Cảnh đều là của con với Dương Dương hết hay sao? Đến lúc đó mẹ cũng sẽ đi theo con hưởng phúc.""Kim Vũ, con gái ngoan của mẹ! Ngoan nghe lời mẹ đi, mẹ không hại con đâu."Lạc Kim Vũ nghe bà ta nói một hồi, chậm rãi khép hờ mắt che dấu cảm xúc của bản mẹ này của nguyên chủ thấy thế nào cũng không giống hình tượng "Ngậm đắng nuốt cay, vì con gái suy nghĩ."Vân Tú Mẫn không giống loại người như Kim Vũ nhanh chóng suy nghĩ, lại ngẩng đầu lên, hốc mắt đã chứa đầy nước mắt, nói thẳng không được, giả vờ thảm thương chắc có thể làm bà ta mềm lòng?"Mẹ... Con thật sự là kiên trì không nổi nữa... Thời gian qua con ở nhà họ Cảnh không hế tốt như mẹ tưởng, ngay cả đám người làm cũng không coi con ra gì.""Cảnh Tư Hàn lại là một người cao ngạo tự đại, nhìn thấy Dương Dương thì nhớ tới lúc trước con thiết kế hãm hại anh ta, dù làm cách nào anh ta cũng không thích con.""Thậm chí... Ngay cả Dương Dương... Anh ta nhìn cũng không muốn nhìn...""Hơn nữa, gần đây con còn nghe nói, mối tình đầu của Cảnh Tư Hàn sắp về nước. Đến lúc đó bọn họ nối lại tình xưa, nếu họ có con... Nhà họ Cảnh nơi nào còn có vị trí cho con và Dương Dương dừng chân? Ô ô ô, hu hu hu..."Lạc Kim Vũ vừa khóc lóc, vừa trộm nhìn sắc mặt của Vân Tú Mẫn, thấy bà ta nhăn mày nhíu mi, mở miệng lại không phải quan tâm con gái có bị ủy khuất gì hay không, mà là hỏi "Mối tình đầu? Chưa từng nghe nói qua Cảnh Tư Hàn có mối tình đầu?""Cụ thể con cũng không biết, có lẽ là quen nhau lúc du học ở nước ngoài." Lạc Kim Vũ tiếp tục bịa Tú Mẫn tròng mắt chuyển động, dùng sức cầm tay Lạc Kim Vũ, khuyên tiếp "Không phải con nói hai ông bà già nhà họ Cảnh kia đối xử với con không tệ sao? Nếu thật sự có thứ đồ bỏ gọi là ' mối tình đầu ', đến lúc đó bọn họ cũng sẽ ra mặt nói chuyện giùm con thôi. Dù sao con cũng là mẹ ruột của Dương Dương mà."Tuyến nước mắt của Lạc Kim Vũ rơi xuống như mưa, nước mắt lưng tròng nhìn bà ta nói "Con ở nhà họ Cảnh đã hơn hai năm, nếu bọn họ thật sự có thể nói động Cảnh Tư Hàn, con đã sớm trở thành Cảnh thiếu phu nhân lâu rồi. Hơn nữa, bọn họ rất tốt với con thì như thế nào, chẳng lẽ còn có thể so sánh với con trai của họ sao?"Vân Tú Mẫn mím môi, cảm thấy có chút đạo ta nhìn xung quanh, phát hiện những người khách bên trong quán cũng không có chú ý hai người bọn họ, hai tay chống ở trên mặt bàn, cơ thể hướng về phía trước, nhỏ giọng nói với Lạc Kim Vũ."Cho nên mẹ mới nói với con, dù thế nào thì chỉ có ôm chặt nửa người dưới của đàn ông mới có lợi. Không phải cuối tuần nào Cảnh Tư Hàn cũng đều trở về nhà chính sao? Cũng sẽ có lúc ngủ lại chớ? Con không biết làm chút gì đó sao?"Lạc Kim Vũ ngạc nhiên, hỏi lại "Làm cái gì?"Vân Tú Mẫn nhíu mày, nói "Còn có thể làm cái gì? Giữa nam nữ còn không phải làm chuyện đó sao? Con chỉ cần làm Cảnh Tư Hàn đối với con muốn ngừng mà không được, còn sợ mối tình đầu gì gì đó nữa sao?"Quả thực Lạc Kim Vũ nghe đủ rồi, sau đó cô nhớ lại tình huống lúc trước hai mẹ con nguyên chủ chuẩn bị tính kế chuốc thuốc Cảnh Tư Hàn rồi mang cảm thấy tuy suy nghĩ của Vân Tú Mẫn khiến người khinh thường, nhưng cũng miễn cưỡng xem như phù hợp với tính cách trong nguyên lắc đầu, nói "Chuyện chuốc thuốc ở nhà họ Cảnh khẳng định là không thể thực hiện được, hiện tại ngay cả lời nói anh ta đều không muốn nói với con, sao có thể cùng con... Mẹ, con thật sự không thể làm được. Hiện tại con chỉ muốn mang theo Dương Dương rời khỏi nơi đó, sống cuộc đời tự do..."Vân Tú Mẫn "chặc" một tiếng cắt ngang lời của cô, gương mặt hiện ra một nụ cười tuỳ tiện mà quỷ dị."Con gái của mẹ à, đàn ông mà, cái cây mọc phía dưới không có đầu óc đâu. Chỉ cần con ở trên giường dâm một chút, phóng đãng một chút, Cảnh Tư Hàn còn có thể thờ ơ sao? Nói đến cùng, đàn ông chính là động vật nửa người dưới!""Haizzz! Chuyện này cũng trách mẹ trước kia không nói cho con biết sớm, lúc trước con làm chuyện đó với Cảnh Tư Hàn tuổi còn quá nhỏ, mấy năm nay cũng không có quan hệ với Cảnh Tư Hàn, mấy tư thế đa dạng đó khẳng định con không biết, đợi có thời gian mẹ lại chỉ dạy cho con sau.""Nhưng chủ yếu là con phải biết khôn ra, chuyện đó giữa nam nữ rất đa dạng, nhiều tư thế... Con chỉ cần làm theo lời mẹ là được, phải học tập dâm đãng mới quyến rũ đàn ông được."Lạc Kim Vũ vô cùng hoài nghi có phải cô nghe lầm hay không?!Người này mà là mẹ ruột của sao?!Chẳng những không quan tâm hoàn cảnh con gái mình ở nhà họ Cảnh ra sao, mà hiện tại còn chẳng biết xấu hổ dạy con gái mình "dâm một chút, phóng đãng một chút".Còn chỉ dạy con gái mình phải học tập kỹ năng giường chiếu để quyến rũ hầu hạ đàn ông?Bà này chắc không phải là mẹ ruột rồi, nhìn đi nhìn lại càng giống tú bà hơn!!!!Hết chương 4

vật hy sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày